Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Cướp anh từ tay định mệnh Chap 11,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Cướp anh từ tay định mệnh

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Lengkeng)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 11:


   41 này.
 - 42 này
 - Và 43
 Nhã Thư lúc lắc mớ tóc xoăn nhìn cô bé dở hơi, cám hấp ngày nào cũng đếm những bậc cầu thang cũ rich của trường. Cô bé nhoẻn miệng cười:
 - Ừ, 43,thấy chưa?
 - Ừ, lạ đấy! 43 thật chứ! Chắc là đếm nhầm đâu đó!
 - Hìhi. Chỉ cần biết kết quả là 43 là được. Có những việc người ta không nhất thiết phải luôn cố gắng đúng đâu. Tớ thấy vậy thoải mái hơn. Xí xóa, xí xóa đi.
 Con bé cười rất chậm rồi bước nhanh lên trước. Vũ Huy khựng lại nhìn theo dáng người nhỏ nhắn chiếc ba lô thú nhẹ nhàng tung tẩy trên lưng. Chỉ nhìn phía sau thôi cũng thấy vui tươi và rạng rỡ. Chỉ có điều, cậu tin rằng: Phía sau nụ cười và đôi mắt trong veo kia là một con người rất khác. Nghĩ nhanh rồi chạy òa theo, kéo mạnh tay Thư:
 - Oái, đau!
 - Ờ, quên. Đánh nhau bị quen ấy mà!
 - Nhưng tớ không phải người đáng bị đánh đâu! Đừng đánh nhau nhiều! Vì nếu cậu bị thương, những người bên cạnh cậu cũng sẽ …bị thương đấy!
 - Những người bên cạnh tớ, liệu có có cậu không? Vũ Huy nghĩ thầm!
 - Mà, có chuyện gì vậy? Không thì tớ về lớp đây!
 - Này! Thích quà không?
 - Ơ, đồ hâm đơ, đương nhiên là có chứ!
 - Cho cậu này!
 Cậu đặt hộp quà nhỏ nhỏ, thắt nơ hồng lên tay Nhã Thư. Có những người đơn giản bạn thích từ lần đầu nhìn thấy. Cũng có những người đột nhiên muốn tặng quà như thế. Hoặc đơn giản đi ngang qua siêu thị thấy một thứ gì hay hay và nghĩ ngay đến một người. Nhưng thường thì cái ý nghĩ đột nhiên bất thường ấy chỉ đến khi ai đó đã trở thành một người đặc biệt trong cuộc sống của bạn mà thôi. Tự hỏi Nhã Thư có là đặc biệt với cậu không? Chính Vũ Huy cũng không trả lời được.
 Huy lại ném phịch chiếc cặp lên bàn. Bỏ chân lên ghế, buộc lại dây giày. Thụy Dương không ngẩng đầu lên như thường lệ. Mái tóc đen buộc túm lại phía sau lưng đáp lại cái nhìn của Huy bằng vẻ khiêu khích:
 - Này, tập bóng không?
 …
 - Này, sao đấy?
 - Ơ, cậu sao đấy, ngẩng đầu lên đây xem nào!
 Vừa nói Huy vừa đẩy đầu Dương sang một bên rồi, không nhúc nhích. Mớ tóc đen buộc túm vẫn ương ngạnh nhìn cậu. Huy bực mình, nhấc gọn đầu Dương lên trong cánh tay lực lưỡng của mình. Những đầu ngón tay chạm nhẹ vào bờ má cô bạn. Hình như mềm, hình như ướt, hình như vương lại chút yếu đuối mong manh nào đó mỏng lắm hoặc cũng có thể chỉ là cảm giác của riêng Huy.
 - Cậu sao vậy, ngẩng đầu lên tớ xem nào, Ngẩng lên!
 - Tránh ra, để cho tôi yên.
 Tiếng hét cùa Thụy Dương to đến mức khiến Huy giật mình, bàn tay vẫn cứng đơ trên má cô. Đôi mắt ấy không khóc, đôi mắt ấy mệt mỏi và không hề xáo động dù vừa như bị kích động rất mạnh. Đôi mắt ấy trân trân nhìn Vũ Huy như thôi miên, như chất chứa cả bể tâm sự cô đọng lại.
 - Bỏ tay ra, tôi đang nói cậu đấy!

 Tiếng Thụy Dương lại vang lên nhưng âm lượng thì chỉ bằng 1 phần tỉ ban nãy. GIọng nói rất mệt mỏi, trầm và như khắc cùng nhịp thở.
 - Cậu sao vậy? Mệt à?
 Tay Vũ Huy chạm lên trán cô. Trong anh thật sự là nỗi lo lắng. Lâu lắm rồi, cậu mới lo cho ai nhiều như lúc này. Nhất là với một đứa con gái. Vậy mà chính xác là Huy đã bị “phũ” mạnh đó thôi!
 - Bỏ tay cậu ra, điên à? Kệ tôi.
 Thụy Dương lại hét lên.
 - Cậu điên thì đúng! Tôi đang lo cho cậu đấy!
 - Lo? Là đếch gì của nhau mà mượn lo!
 Huy giật mình. Là gì? Cần phải là gì sao? Chỉ đơn giản là muốn lo lắng, muốn ở bên, muốn là một ai đó đặc biệt.
 - Đúng, cần quái gì là đếch gì của nhau!
 Dương nhếch mắt một góc 45 độ nhìn cậu bạn met tám của mình bằng ánh mắt gườm gườm rồi chầm chậm lôi chiếc cặp trên bàn, đi lên bàn đầu tiên. Đó cũng là lần đầu tiên cô rời cái góc lớp của mình kèm theo lời nhắn nhủ:
 - Để tôi yên!
 Khi mảnh giấy thứ 8 được vo tròn, bỏ xuống dưới gót giày Thụy Dương cũng là lúc cô giáo nhìn đôi mắt lạnh tanh đang nhìn lên bảng của Dương mà hét lên:
 - VŨ HUY! Thôi ngay đi! Đừng tưởng tôi không biết nhé! Em sắp làm giấy ngập cả gầm bàn một rồi đó!
 - À, Ừ, dạ vâng ạ!
 Thụy Dương vẫn không chớp mắt, cô loáng thoáng nghe tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi rồi nhanh như cắt, theo thói quen lại gục mặt xuống bàn. Thầm quát mấy đứa ra chơi là chạy nhảy linh tinh, tí tởn nói chuyện. Chỗ ngồi này không được yên lặng như chỗ góc lớp yêu quý của cô. Chợt có cảm giác có người đứng ngay bên cạnh (Truyện từ: thehe9x.mobi). Dương giật mình, đứng bật dậy, rồi nheo mắt nhìn: Là Vũ Huy. Cậu đứng cao hơn cô cả một cái đầu, rồi từ từ ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy chiếc giày vải màu xanh dương của cô, xoay ngang qua một bên để lộ những mẩu giấy trắng vo tròn. Huy cẩn thận nhặt một mẩu còn lành lặn nhất, gỡ ra, đặt lên bàn. Rồi từ từ đứng lên, ôm quả bóng rổ, cười thật tươi nhìn Dương rồi ào ra sân bóng. Dương im lặng, ghi nhớ khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc khuôn mặt người con trai ấy lướt qua mắt cô, ngồi xuống thật thấp để cô có thể nhìn cậu từ một điểm thật khác. Dương khẽ nâng mẩu giấy nhàu nhĩ, nét chữ nhạt đi:
 “Tan học, sân thượng, tớ đợi! From: bàn cuối with Vũ Huy:D”.
 Cô thấy những vết đòn hôm qua như lành lặn, thấy trái tim méo mó của mình được thổi thêm một luồng sinh khí mới. Chút gì đó nhẹ nhàng lắm khẽ man man lan tỏa nơi nhưng vết xước bên trong để cảm giác lúc này không rõ rệt, không đau nhưng cũng không hẳn lằn, không chai lì, sần sụi mà như được tưới mát. Dương thấy trong mình một con bé thật khác, khác lắm.


Đọc truyện tình yêu

Tags:Cuop anh tu tay dinh menh ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại