Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Cướp anh từ tay định mệnh Chap 4,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Cướp anh từ tay định mệnh

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Lengkeng)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 4:


 Những từ cuối cùng vút đi theo tiếng gió, có lẽ chỉ mình Thụy Dương kịp nghe thấy. Vậy đã là quá đủ. Dương thôi nghĩ ngợi, cô nhìn hai bên đường, mọi thứ lướt nhanh đến chóng mặt. Lâu rồi, Dương vẫn đi bộ thật chậm từ trường về nhà, từ nhà đến trường, Nhanh để làm gì khi mọi thứ trước mặt cũng chỉ là sự lặp lại đến nhạt nhẽo và ngày mai chẳng phải cũng giống hôm nay sao? Cảm giác này thật lạ lẫm. Ngồi sau một cậu bạn trai, trên chiếc xe tay côn với vận tốc chóng mặt. Mọi thứ lướt qua theo một trật tự đảo điên không cố sắp đặt. Bỏ quên hết những ngày đang sống. Bay. Tóc ngắn. Rối tung. Nụ cười hiếm hoi. Bật nở.
 - Sợ không?
 - Sợ gì?
 - Tốc độ!
 - Không!
 - Còn vụ ban nãy?
 - Không!
 - Bị người lớn ****?
 - Không!
 - Đi chơi không?
 - Có
 Vũ Huy quay khẽ quay đầu lại phía sau, liếc nhìn cô bạn hay ho mà cậu vừa mới phát hiện được!
 - Like this. Con gái phải thế!
 Cười tỏa nắng. Và vít gas.
 Lắc mạnh đầu. Mớ tóc xoăn rối bay trong gió. Rất đáng yêu
 Dương mỉm cười quan sát từng động tác của cậu bạn mới quen. Thích thú. Cô bỏ tay khỏi bao quần, chầm chậm chạm khẽ vào thắt lưng Huy. Hơi ấm từ cơ thể hắn hình như len theo hai lớp áo ,khẽ chạm đến bàn tay Dương. Những đụng chạm đầu tiên khiến trái tim vốn chai lạnh của Thụy Dương khẽ rung lên.
 Con ngõ nhỏ và ngóc ngách. Dương không biết chính xác mình đang ở đâu nữa. Mang tiếng ở Hà Nội nhưng cô hầu như biết rất ít về nơi đây. Không lượn lờ sau giờ học. Không phượt đêm như các bạn trẻ trâu bây giờ. Không bạn bè. Với cô, cuộc sống chỉ một hành trình từ trường về nhà và nhà về trường. Cô cho những cuộc la cà, quán xá mà Nhã Thư gọi là “khám phá ẩm thực” là những trò trẻ con, vớ vẩn, mất thời gian, Dù thật ra thời gian rảnh rỗi của Dương chỉ dành để cho một việc: Ngủ
 Vũ Huy bóp kít phanh trước cửa quán như muốn phi cả vào bên trong. Không bước vào quán cũng không với tay rung chiếc chuông nhỏ nhỏ xinh xinh trước cổng mà đứng dạng chân. Chiếc quần rằn di thùng thình. Tay Huy dang rộng hết cỡ. Hét ầm lên:
 - Aaaaaaaaaaaaaa….libaba…. Đón ta!
 Một con chó trắng, to sụ xông phi qua kẽ cửa băng qua, nhảy chồm lên người hắn. Hắn cười như nắc nẻ, ôm ngang con chó. Cho đến tận khi cuộc gặp gỡ đã chuyển sang giai đoạn hiền hòa hơn, khi chú chó được thả xuống liếm lấy liếm để vào chân chủ, trong khi chủ của nó hết vò đầu lại bứt tai con vật yêu quý, Dương vẫn có cảm giác cả hai như muốn bấu xé lẫn nhau chứ chẳng phải yêu quý gì nhau sất.
 - Ôm ấp nhau xong chưa?
 Dương giật mình ngẩng lên. Hóa ra nãy giờ không chỉ cô quan sát mà có đến cả một đám 5 thằng con trai cùng bật cửa bước ra ngay sau chú chó trắng.
 Huy cười hì hì, tay vẫn dang rộng. Từng cậu bạn một nhảy vào ôm chầm lấy hắn. Khẽ đập vai.
 - Quỷ thật! Bọn mày nhớ tao đến phát điên hết hả?
 - Thằng đểu, mày nhắc nhiều, tao hắc xì hơi suốt ngày là sao hả?!
 - Ừ, haizz… Đúng đấy, nhớ thì gọi điện. Cứ cái trò đàn bà báo hại anh em.
 - Ở nhà, không lo buôn bán làm ăn, tao nhắc cho chúng mày chết!
 - Bọn tao mà chết thì em Bông Xù của mày cũng lượn nhé…
 - Á, hóa ra một con chó Bông Xù của tao cứu mạng mấy đứa chết dẫm bọn mày đó hả? Giỏi quá à nha!
 Ca bọn xông vào, đứa ôm đầu, ôm cổ, chận Vũ Huy ra, công kênh, định đưa vào quán. Đột nhiên:
 - Khoan. Tao quên. Có khách. Có khách. Đăt xuống.
 Sau lời nói của Huy, cả hội hướng theo ánh mắt hắn, quay hết lại nhìn chằm chằm vào Thụy Dương. Chú chó cũng tập trung điểm nhìn về cô gái kì lạ. Sủa liên hồi từng tiếng, gằn mạnh và khô khốc, có vẻ không nhiều thiện ý. THụy Dương đang đứng ngay trước mặt, chếch một góc quán. Ánh mắt hoàn toàn không đáp lại, nhìn sâu ra mặt hồ trước mắt, không có vẻ vừa mới để tâm đến câu chuyện ban nãy của họ. … Một chân đá đá nhẹ đất dưới sàn… Miếng kẹo cao su đều đều nhai trong miệng… Tay buông lơi trong bao quần rộng… Gương mặt hoàn toàn bình thản như chính mặt hồ lặng thinh.
 - Vào đi. … Ơ, bỏ tao xuống, cái bọn này… Thấy gái tít cả mắt. Bỏ xuống đê.
 Huy loạng choạng đứng dậy. Cả bọn vẫn im lặng. Một con bé lạ lùng hay ho. Kha khá đứa trong nhóm sẽ nghĩ thế. Tất nhiên rồi.
 - Vào nào…
 Nói rồi, không đợi Dương gật đầu, Huy nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo vào quán. Họ lướt qua. Chiếc chuông nhỏ kêu khe khẽ. Những người khác lướt qua. Chiếc chuông nhỏ lại kêu, khe khẽ… Những âm thanh nghe nhí nhảnh, vui tươi đầy lạ lẫm rót vào tai Dương. Nghe và cảm nhận. Lâu lắm rồi, ngay cả việc đơn giản ấy cô cũng không buồn làm. Tại sao phải nghe khi cuộc sống này nhạt nhẽo đến thế,nhưng hình như với những con người này, mọi thứ thật sự rất sinh động. Dẫu giả bộ không nghe không thấy nhưng Dương hoàn toàn không bỏ qua một lời nào của họ, tiếng cười rất tự nhiên của họ như rót vào tim cô những cảm giác rất lạ. Nụ cười tỏa nắng của Huy phải chăng cũng là thứ khiến cô yêu thích và cởi lòng mình hơn. Đôi khi với chúng ta điều đó chỉ là một chút xíu rất đỗi bình thường nhưng với một ai đó chỉ một ấn tượng rất nhẹ thôi lại có sức mạnh lớn lao vô cùng. Giống như người mệt nhoài về đích, lẫn trong một tiếng reo hò cố lên là lời động viên thủ thỉ: Em đợi anh ở cuối con đường. Chỉ vậy thôi.


Đọc truyện tình yêu

Tags:Cuop anh tu tay dinh menh ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại