Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Cướp anh từ tay định mệnh Chap 77,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Cướp anh từ tay định mệnh

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Lengkeng)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 77:


 Thụy Dương nhắm mắt, gạt phắt cánh tay ông Năm, đứng thẳng lên, rướn người… đợi chờ. Chiếc vòng cổ bị lắc mạnh rơi ra ngoài áo, chiếc nhẫn trơ lì đập thẳng vào ánh nhìn giận dữ của ông Năm. Ánh mắt ấy thảng thốt, trợn lên rồi dịu đi. Trong đầu ông thoáng hiện ra nụ cười của cô bé Nhã khi được ông mua tặng chiếc vòng cổ giống chị mình mà cô ao ước từ lâu, nụ cười trong veo ấy sống mãi trong ông, từng giây từng phút.
 - Cảm ơn anh rể tốt bụng! Cảm ơn anh nhiều lắm!
 - Cảm ơn suống vậy thôi sao? Nói xem sao thích vậy?
 - Vì chị Hai bảo ai giữ nó nghĩa là giữ một phần trái tim anh rể, được anh rể yêu thương và bảo vệ. Bích Nhã thích được anh rể bảo vệ vì anh rể rất giỏi.
 - Ừ! Đúng rồi! Khi nào em còn giữ nó bên mình anh rể sẽ bằng bảo vệ em bằng bất cứ giá nào.
 Nói rồi ông Năm khi ấy mới 23 tuổi cởi chiếc nhẫn trên tay lồng vào chiếc dây chuyền. Bởi vì cô bé ấy với ông là một là duy nhất là tình yêu mãi mãi không với tới được trong ông.
 Mắt ông Năm nhìn xoáy vào chiếc nhẫn trên cổ Dương, dịu dần, tay súng hạ xuống. Ông buông Thụy Dương ra, quay lưng bước đi, không một lời giải thích, không một lý do.


 Những chiếc xe vun vút đi, chiếc máy ủi cũng được đưa đi. Hoàng Quân được Tiến Minh đỡ lại chỗ Dương. Anh nắm chặt tay cô, ôm cô vào lòng, Thụy Dương đưa đôi mắt ngập nước nhìn anh, khóc nấc lên:
 - Em sợ! Em thật sự rất sợ.
 - Được rồi! Em làm được rồi! Chúng ta làm được rồi! Không sao nữa! Sẽ không sao nữa hết!
 Tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi nơi ngôi nhà vốn im lìm. Một vài công an phường đến kiểm tra tình hình nhưng nhanh chóng rút đi, chẳng ai rõ lí do chỉ biết rằng người cuả ông Hoàng Năm luôn biết bịt miệng công an bằng cả nghìn lẻ một cách.

Thụy Dương thức dậy khi ánh sáng trong trẻo của mùa xuân khẽ tràn qua cửa sổ. Cô mở mắt mơ màng nhìn những vệt nắng nhẹ tươi vui đang chiếu thẳng vào bức tường đối diện như mơn man nhẹ trên bờ má cô. Thụy Dương đưa tay chạm nhẹ vào những vệt sáng mong manh ấy rồi khẽ cười một mình. Đôi khi cuộc sống đẹp bình yên và giản dị lắm. Mở mắt ra và nắng tràn vào phòng, thấy lòng nhẹ tênh như quên hết mọi thứ đã trôi qua như lúc này. Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, Dương nheo mắt nhìn chàng trai đang ngồi trên chiếc xe lăn tiến lại bên giường bệnh của cô. Trong ánh sáng dịu dàng vừa chớm nở ấy, cô thấy anh thật đẹp, đẹp như chính trong những giấc mơ của cô vậy. Chàng trai ấy cô không nhìn rõ mặt, là Huy chăng? Dương không biết nưa, lúc này cô thấy anh lấp lánh quá, rạng rỡ quá! Quân hay Huy? Anh là ai? Là gì trong trái tim cô. Dương bỗng thấy mệt mỏi. Giá như cuộc đời này đừng quá phức tạp, đừng quá ** le, đừng quá nhiều biến cố, nụ cười của ta có lẽ đã tươi vui hơn thật nhiều. Đột nhiên Dương bật lên một câu hỏi không kiểm soát. Giọng cô trầm, nhẹ bẫng:
 - Chân anh cũng bị đau à?
 - Đừng hỏi những cái đã biết!
 Hoàng Quân nghiêm mặt nhìn Dương rồi bật cười. Đúng rồi! Anh ấy là Hoàng Quân, không thể là ai khác. Nụ cười kia, giọng nói kia, câu hỏi kia chỉ có thể là Quân, người đã luôn ở bên cô, bất chấp cả tính mạng để bảo vệ cô. Gió khẽ lướt qua khiến mớ tóc rối chạm nhẹ vào má, mênh mang đem lại cho Dương sự bình yên êm dịu. Cảm giác an tâm khi được ở bên anh khẽ len vào tim cô, đủ đầy đến vậy. Dương cũng khẽ mỉm cười đáp lại cái nhìn của anh. Con người ta vẫn luôn cố gắng cười thật to nhưng đôi khi tiếng cười ấy trôi qua vô thức lắm.Có những nụ cười sau khó khăn, sau thử thách, con người ta mệt nhoài để rồi tiếng cười trầm đi, đục đi,o nhẹ đi nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết. Với Dương và Quân lúc này, những gì đã qua dạy cho họ rằng hạnh phúc ở hiện tại, yêu thương ở hiện tại là những điều đáng quý hơn bất kì thứ gì dẫu đã từng lấp lánh ở quá khứ, dẫu là ước vọng của tương lai. Hiện tại mới là điều thực sự quan trọng.
 Quân khẽ đặt bàn tay mình lên tay Dương, tay chạm nhẹ vào những sợi tóc mai hờ hững trên trán cô, nói khẽ:
 - Hết sợ chưa?
 -Sợ gì cơ? Sợ bao giờ ấy nhỉ? Chết em còn chả sợ.
 - Ơ thế không phải có người ôm tay anh hét lên: Anh Quân, em sợ lắm! Em sợ lắm lắm à? Không cãi được đâu. Em hét to chắc cả Hà Nội nghe thấy luôn. Anh có mấy triệu người làm chứng đó!
 - Trời! Có ai quen một Hoàng Quân thế này không ta.
 - Có chứ… Có em. Chỉ mình em là đủ!
 Quân nhìn sâu vào mắt Dương dịu dàng âu yếm. Đôi mắt buồn hoang hoải của cô hình như hôm nay đã ấm áp, êm đềm hơn chút ít. Quân thấy tim mình cũng bình lặng đến thế.
 - Dương này! Sau này hứa với anh dù có thế nào, có mất tất cả vẫn phải biết yêu thương, bảo vệ bản thân mình trước. Tính mạng của mình có thể không quan trọng với mình nhưng nó quan trọng với không ít người xung quanh mình. Nghe không?
 - Đừng hỏi lại những cái đã biết! Nói to thế mà không nghe được à!
 Dương cười to, mặt đỏ bừng vì cười, không ngăn lại được.
 - Ơ ơ, cô này giỏi nhỉ? Nói không tiếp thu lại còn cười nữa à. Sau này còn vậy đừng trách tôi.



 Dương thôi không cười nữa, cô nhìn Quân rồi dịu giọng nhìn anh kiểu dò xét:
 - Vậy là giờ em có một tên đại ca làm vệ sĩ bảo vệ rồi đúng không?
 - Không.
 Dương ỉu xìu. Cô chỉ định đùa một chút nhưng câu trả lời dứt khoát của Quân lại khiến Dương thấy lòng khẽ chững lại.
 -Bởi vì tên đại ca ấy đến trái đất không phải để làm vệ sĩ của em. Mà là để…
 - Để làm gì?
 - Để… yêu em!


Trang: 1..30..60..70..757677 .

Đọc truyện tình yêu

Tags:Cuop anh tu tay dinh menh ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại