Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Hôn nhân đã qua Chap 7,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Hôn nhân đã qua

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Hân Hân Hướng Vinh)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 7:


Xe ra khỏi khu đô thị, Thẩm Uyển Đình mới hỏi c

hồng: “Anh thấy cô bé ấy thế nào?”

Diệp tướng quân mặt vẫn lạnh tanh: “Ừ, thằng ranh ấy cũng có con mắt phết, điểm này giống anh!”

Thẩm Uyển Đình bật cười: “Nói nghiêm túc đi xem nào!”

Diệp tướng quân trầm ngâm hồi lâu rồi nghiêm túc lạ thường: “Thực ra kết hôn chung sống chỉ cần hợp nhau là được, điểm này là khó nhất, cho dù có lấy một thần tiên về cũng chưa chắc đã hợp nhau. Chuyện này giống như là chúng ta uống nước, nóng lạnh phải tự biết. Ban nãy em không nhìn thấy sao, kể từ lúc bước vào cửa, con mắt của Diệp Trì không rời khỏi con bé ấy đến một khắc. Xấu hay tốt đâu do chúng ta quyết định nữa. Anh thấy con bé này cũng được, đôi mắt trong veo, thuần khiết, chỉ có điều hơi ít tuổi!”

Thẩm Uyển Đình lườm yêu chồng một cái, chậm rãi nói: “Chẳng lẽ anh quên là anh cũng hơn em đến mười tuổi à?”

Diệp tướng quân bật cười: “Thế nên con trai cũng giống bố, biết thương vợ!”. Câu nói này khiến Thẩm Uyển Đình đỏ bừng mặt: “Đều là vợ chồng già rồi, còn nói như thế nữa…”

Anh chàng lái xe cũng phải bật cười.

Hai vợ chồng chuẩn bị xong xuôi, Diệp Trì liền dẫn Thời Tiêu đi gặp anh em. Xe dừng lại, Thời Tiêu ngồi trong xe, thò đầu ra ngoài nhìn, là một cái sân rộng, nhìn trông chẳng giống như một khu kinh doanh mà giống như nhà riêng của ai đó, con đường trước mặt và sau lưng đều không có người qua lại, trước cửa nhà có ba chiếc xe sang trọng đang đậu, có vẻ rất chói mắt. Thời Tiêu không tự chủ được ngoảnh lại nhìn Diệp Trì một cái. Diệp Trì trong bộ vét kiểu mới trông rất lịch lãm, rất đẹp trai. Thời Tiêu lại cúi xuống nhìn mình, vẫn là bộ quần áo thể thao trắng. Thời Tiêu là một người rất lười biếng, ngại phiền phức, thế nên kể từ lúc vào cấp ba, cô thường mặc những bộ quần áo thể thao rộng rãi, cho thoải mái, đến tận lúc đã đi làm, cô vẫn không thay đổi tác phong của mình. Vì vậy mới nói cô là một người rất hoài niệm.

Nhưng nói theo cách của Quyên Tử thì xét về một phương diện nào đó, Thời Tiêu chẳng ra dáng con gái, chẳng có chút nữ tính nào, điều này thể hiện nhiều nhất qua cách ăn mặc

Thời Tiêu thường bĩu môi trước lý luận của Quyên Tử, chẳng lẽ cứ phải mặc quần áo thể thao là không phải con gái ư? Chẳng lẽ cứ phải ăn mặc giống như cô ấy, đi giày cao gót, bước đi uyển chuyển, mặc những bộ váy bó sát gợi cảm, khiến cho lũ đàn ông phải liêu xiêu mới là con gái ư?

Quần áo thể thao dễ chịu biết mấy, quan trọng nhất là giá cả lại phải chăng. Hơn nữa mức lương của Thời Tiêu và Quyên Tử đúng là khác nhau một trời một vực, đã thế tháng nào Thời Tiêu cũng phải nộp một nửa cho mẹ, chỗ lương còn lại đủ để mua đồ thể thao đã là tốt lắm rồi.

Trong lúc Thời Tiêu đang thất thần thì Diệp Trì quàng vai cô, đi qua con đường rợp bóng cây, đứng trước một tòa kiến trúc sang trọng. Nhìn những người đứng coi cửa cũng ăn mặc lịch sự hơn mình, cuối cùng Thời Tiêu cũng bắt đầu hối hận, bản thân mình ăn mặc thế này có phải không thích hợp? Cô nhìn trước nhìn sau rồi dừng bước, kéo tay Diệp Trì lại nói: “Nói thật đi, anh dẫn em đến đây không phải là để bán em đấy chứ?”

Diệp Trì bật cười. Nụ cười của anh khiến đôi mắt càng thêm long lanh, ánh mắt tình tứ ấy khiến Thời Tiêu yên tâm hơn đôi chút. Diệp Trì nhìn bộ dạng ngẩn ra của Thời Tiêu liền cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Thời Tiêu mơ hồ nhận ra nụ hôn này còn nóng bỏng hơn bất cứ nụ hôn nào mà hai người từng có trước đây. Cô bất giác nhắm mắt lại, để mặc cho lưỡi của Diệp Trì lách vào miệng mình, dịu dàng và quấn quyện, cho đến khi gần như nghẹt thở hai người mới rời nhau ra. Thời Tiêu mở to mắt, giật nảy mình khi thấy cánh cửa trước mắt đang mở rộng, không biết mấy nam thanh nữ tú dáng vẻ sang trọng đã đứng đó từ lúc nào, đã vậy ai nấy còn mở to mắt, thản nhiên nhìn cô và Diệp Trì, cứ như thể cảnh tượng này chẳng còn gì lạ với họ.

Thời Tiêu còn chưa kịp phản ứng gì thì người đàn ông đứng trước mặt đã huýt sáo, tiến lại gần, nhìn Thời Tiêu dò xét: “Thảo nào dạo này không thấy anh ra ngoài chơi, hóa ra là vớ được bảo vật rồi!”

Anh ta vừa nói vừa nhìn Thời Tiêu bằng ánh mắt sỗ sàng: “Kiếm đâu ra thế, trông non phết nhỉ!”

Diệp Trì sầm mặt, đưa tay ra ôm lấy Thời Tiêu vào lòng, dịu giọng nói: “Vừa hay hôm nay mọi người đều có mặt ở đây, tôi xin chính thức đây là vợ tôi, Thời Tiêu!”

Diệp Trì vừa dứt lời, đám đông đã im bặt, trợn tròn mắt nhìn anh: “Diệp Trì, anh định trêu chúng tôi đấy phải không?”

Diệp Trì dắt Thời Tiêu bước lên cầu thang: “Tôi xưa nay không bao giờ đùa kiểu này!”

Sau khi bỏ đám nam nữ lại phía sau, đi qua một hành lang, vào một căn phòng theo phong cách cổ xưa, trong căn phòng được bài trí rất tinh tế, cổ kính, khiến cho Thời Tiêu có cảm giác như đang bước vào một không gian cuối đời Thanh.

Diệp Trì lịch sự kéo ghế cho Thời Tiêu ngồi xuống, cô thuận miệng nói cảm ơn liền khiến Diệp Trì bật cười. Anh cúi xuống thì thầm vào tai cô: “Anh không nhận những lời cảm ơn khách khí kiểu đó, như vậy chẳng có chút thành ý nào cả bà xã ạ!”

Giọng nói dịu dàng cùng hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Thời Tiêu cảm thấy nhồn nhột, mặt đỏ bừng lên, bên tai vang lên mấy tiếng cười đùa, cô vội đẩy Diệp Trì một cái, lúc này anh mới chậm rãi ngồi xuống ghế, cánh tay vẫn vắt ngang vai Thời Tiêu.

Chưa có người anh em nào nhìn thấy cách thể hiện này của Diệp Trì nên ai cũng thấy kỳ lạ. Ánh mắt của bốn người khiến Thời Tiêu có cảm giác mình như người ngoài hành tinh vừa đặt chân xuống trái đất. Bọn họ ai cũng hiểu, chẳng ai lại đi giới thiệu một người đàn bà mình chỉ chơi bời là vợ của mình. Nếu như đã nói là vợ thì chính xác là bạn gái, sau này sẽ trở thành vợ thật. Vì vậy chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt và thái độ của họ đối với Thời Tiêu đã thay đổi hẳn, không còn sỗ sàng, soi mói mà thay vào đó còn có chút chân thành.

Diệp Trì gọi nhân viên phục vụ vào để gọi món. Người đàn ông lông mày rậm, mắt to ngồi phía sau cùng bên trái, trông có vẻ khá côn đồ lên tiếng trước:

- Chị dâu, cho phép em tự giới thiệu trước, em tên là Hồ Quân!

Nói xong liền chỉ vào hai người ngồi cạnh: “Cái thằng mặt đẹp hơn cả con gái này tên là Phong Cẩm Thành…”

Còn chưa nói hết câu anh chàng đã bị người đàn ông ngồi bên cạnh đá mạnh vào chân. Sau đó anh ta tự quay sang giới thiệu bản thân: “Tôi là Phong Cẩm Thành, anh em nối khố của Diệp Trì. Thứ lỗi cho tôi mạo muội, chị dâu năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?”


Đọc truyện tình yêu

Tags:Hon nhan da qua ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại