Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Hôn nhân đã qua Chap 8,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Hôn nhân đã qua

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Hân Hân Hướng Vinh)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 8:


Người cuối cùng trông có vẻ hiền lành, cười cười gạt tay hai người kia: “Mặc kệ hai gã công tử đào hoa này, tôi là Tả Hồng!”

Thời Tiêu có hơi luống cuống, đối mặt với ba người đàn ông xa lạ, cô nhất thời không biết phải ứng phó ra sao. Diệp Trì ôm cô vào lòng giải vây: “Này, mấy người đủ rồi đấy! Vợ tôi nhát lắm, không đọ nổi độ mặt dày với các cậu đâu. Các cậu tránh xa ra một chút cho tôi nhờ!”

- Kính thưa, nhìn anh Diệp nhà ta thương hoa tiếc ngọc kìa! Thôi được rồi, hôm nay có chị dâu ở đây, mấy anh em bọn tôi tha cho cậu. Hôm nào anh đi một mình, mấy anh em chúng tôi sẽ xử sau! Kiểu gì cũng phải thành khẩn khai báo chứ! Nào, uống thôi!

Ba cô gái ngồi bên cạnh họ trông có vẻ cũng còn ít tuổi, ăn mặc rất thời trang. So ra thì Thời Tiêu thua xa. Cô nhìn bộ quần áo thể thao của mình, tự nhận không bằng người ta. Ba cô gái kia hình như có quen nhau, ai nấy đều nhìn Thời Tiêu bằng ánh mắt khinh khỉnh.

Thời Tiêu thuộc dạng người vô tâm nên đương nhiên không nhận ra. Diệp Trì sa sầm mặt mày, liếc ba người đó, mặt lạnh lùng hỏi: “Hàng này moi đâu ra thế? Có vẻ không biết điều!”

Ba cô gái đó lập tức tái mét mặt.

Thời Tiêu đi vào nhà vệ sinh một lát trở ra đã không thấy ba cô gái kia đâu nữa. Cô tò mò hỏi Diệp Trì, anh cười bảo: “Họ có việc phải đi trước rồi. Nào, ngồi xuống đây ăn bát tổ yến trước đã, vừa đẹp da lại vừa tốt cho sức khỏe!”

Ngồi trước một bàn đầy thức ăn, Thời Tiêu đương nhiên chẳng buồn khách sáo, lại cộng thêm Diệp Trì rất yêu chiều cô, ngay cả xương cá cũng gỡ sẵn rồi mới gắp vào bát cô. Tình trạng này kéo dài cả tháng nay rồi, gần như đã hình thành thói quen, thế nên cả hai đã quen rồi, chỉ có ba người ngồi cạnh là mắt tròn mắt dẹt, đã bao giờ họ nhìn thấy Diệp Trì chăm chút cho con gái như vậy đâu, đã thế trông bộ dạng của anh còn có vẻ rất vui nữa chứ.

Hồi lâu sau ba người họ mới định thần lại, lúc này Thời Tiêu cũng ăn gần no rồi. Phong Cẩm Thành không hiểu lôi đâu ra mấy chai rượu Mao Đài, đặt lên bàn

- Tôi lấy chỗ ông già đấy, rượu nhiều năm, hôm nay đãi các anh một bữa!

Nói rồi liền rót ra cốc, rót đầy cả cốc của Thời Tiêu. Thời Tiêu phồng mang trợn mắt, vội vàng vừa nhai đồ ăn vừa từ chối: “Tôi không biết uống đâu!”

Mắt Diệp Trì vụt sáng, khóe miệng khẽ nhếch lên, dịu giọng dỗ dành: “Không sao đâu, rượu này nhẹ ấy mà, không say được đâu, mà nếu có say anh sẽ bế em về nhà!”

Thời Tiêu chớp chớp mắt, tỏ vẻ nghi hoặc. Tả Hồng đã nâng cốc lên:

- Chị dâu, em kính chị một ly, chúc anh chị tâm đầu ý hợp!

Thời Tiêu là người “hảo ngọt”, anh cứng rắn với cô, cô sẽ cứng đầu không chịu khuất phục, nhưng nếu anh mềm mỏng, cô ấy tuyệt đối không từ chối. Lại thêm mấy anh chàng này đều là trai đẹp nên Thời Tiêu đương nhiên chẳng thể từ chối.

Mấy anh chàng này thật là xấu xa, thi nhau chuốc rượu Thời Tiêu, cứ như thể chưa chuốc say cô thì không chịu thôi. Diệp Trì ngồi bên cười tít mắt, cũng chẳng buồn ngăn lại.

Con người Diệp Trì, nói như Tả Hồng thì: ngoài mặt cười ngọt ngào nhưng trong lòng nghĩ gì chẳng ai biết được. Chỉ có điều loại người này không phải người hiền lành, tốt nhất nên tránh đi, nếu không có chết thế nào bạn cũng chẳng biết.

Diệp Trì thực lòng muốn xem tửu lượng của Thời Tiêu ra sao. Lần trước ở quán bar, anh đã bảo nhân viên pha chế cho mười ly cocktail mạnh nhất, còn mình thì chỉ uống loại rượu nhẹ nên mới “hạ gục” được cô.

Hôm nay Thời Tiêu uống gần hết cả chai rượu Mao Đài rồi, thế mà mặt mày vẫn tỉnh bơ, trong khi mấy anh chàng kia đã chếnh choáng hết cả, họ thi nhau lần lượt chuốc rượu Thời Tiêu, chẳng mấy chốc hai chai rượu Mao Đài đã cạn, Thời Tiêu đã ngà ngà say, cô dựa vào vai Diệp Trì, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Diệp Trì ngoảnh đầu nhìn cô, không nhịn được cười. Cô nhóc này say rượu rất ngoan, ngoan đến mức khiến người khác thấy xót thương. Diệp Trì nhẹ nhàng ôm cô, đi vòng qua mấy bức đặt cô nằm lên chiếc giường tre ở đằng sau, đắp áo khoác ngoài của mình lên người cô rồi mới đi ra ngoài.

Phong Cẩm Thành đùa cợt: “Đúng là yêu thương như thể con gái ruột ấy nhỉ. Anh kiếm đâu ra con hàng cao cấp này thế?”

Diệp Trì ngẫm nghĩ một hồi rồi nói nửa đùa nửa thật: “Lừa được đấy!”

Tả Hồng đặt cốc rượu trong tay xuống: “Thôi đủ rồi đấy người anh em, lừa ở đâu, nói ra để ngày mai anh em cùng đi lừa một cô mang về!”

Hồ Quân có vẻ khá thực tế: “Hai cụ già nhà anh đã đồng ý chưa? Đừng có để hại đời con nhà người ta xong rồi bỏ nhé!”

Diệp Trì nhướng mắt: “Tôi chọn vợ ở với tôi cả đời chứ có ở với họ đâu, họ có đồng ý hay không có tác dụng gì chứ?”

Tả Hồng bật ngón tay cái tỏ vẻ khâm phục: “Đúng là anh Diệp của chúng ta có gan, đúng chất ông lớn!”

Thời Tiêu buổi tối uống rượu không pha, nhưng được ngủ mấy tiếng nên lúc Diệp Trì bế cô xuống xe, cô đã tỉnh rồi. Cô khẽ cựa mình một chút rồi giả bộ vẫn ngủ, để mặc cho Diệp Trì ôm cô.

Xuống xe, còn chưa lên cầu thang, cô đã nghe thấy giọng Phong Cẩm Thành từ phía sau vọng lại, giọng nói không lớn lắm: “Diệp Trì, Cẩm Phong tháng sau về nước đấy!”

Thời Tiêu cảm thấy thân thể Diệp Trì đột nhiên cứng đờ, bước chân khựng lại, miệng ậm ừ đáp lời.


Đọc truyện tình yêu

Tags:Hon nhan da qua ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại