Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Kẹo bạc hà chap 3,Đọc truyện tình yêu học sinh hay

Truyện-Kẹo Bạc Hà

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Dajka_raikun)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


Chap 3:


Dương Lạp nằm viện cũng đã được ba ngày, các bạn trong lẫn ngoài lớp ngày nào cũng đến thăm cô. Hôm nay là một tốp bạn nữ đến với một giỏ trái cây và bó hoa dành dành rất đẹp. Lúc này, cô mới thật sự cảm nhận các bạn đối với cô không còn tệ như trước kia nữa.

 - Tiểu Lạp, nghe nói cậu nhập viện, bọn mình lo lắm đó!

 Giọng một cô bạn nghe chua lanh lảnh, nhưng cô vẫn rất vui vì nhận được sự quan tâm của bạn bè. Cô khẽ mỉm cười dịu dàng:

 - Cảm ơn các bạn, mình không sao!

 Nói là không sao chứ thực ra hai chân cô phải băng kín, toàn thân nhức nhối, mệt muốn lả đi.

 - Thầy Đường bị đuổi việc rồi, kí cả vào giấy hành nghề luôn, chắc chẳng trường nào nhận vào dạy nữa đâu nhỉ. - Một bạn nữ ngồi trên giường cô, ngoe nguẩy nghịch đuôi tóc mình.

 - Ừ, ông ta quá đáng thiệt, dám làm vậy với nữ sinh, lại còn bạo lực nữa chứ.
 - Vậy mà trước giờ bọn mình toàn phải nhẫn nhịn ông ta. Cũng nhờ Vương mà lão ta ra khỏi trường mình.

 Nhắc mới nhớ, tại sao cô lại ở bệnh viện nhỉ? Ai đã đưa cô tới đây, từ lúc ấy…

 - Mình cũng ước có một lần giống như Tiểu Lạp ấy, thích ghê cơ! – Một cô bạn rít lên, má đỏ ửng.
 - Là sao? Có chuyện gì hả? – Dương Lạp tò mò hỏi.
 - Trời, cậu không nhớ gì hết ấy hả? Chán thật nha, cái cảnh đó lãng mạn hết sảy luôn.

 Mấy người không được chứng kiến cũng bắt đầu háo hức đòi nghe kể.

 - Nghe nè, hôm đó vừa kết thúc giờ ăn trưa thì bọn mình bắt gặp Tiểu Vương trên tay bế Dương Lạp chạy hồng hộc từ tầng 3 xuống, có vẻ rất mệt, người cậu ấy nhễ nhại mồ hôi, thở hồng hộc bảo bọn mình gọi xe cấp cứu, có vẻ rất lo lắng. Còn Tiểu Lạp thì khỏi nói, ngất luôn rồi, mặt lẫn môi trắng bệch ra, chân thì tím ngắt, máu đông cả vào. Ôi, cứ như phim tình cảm ấy.

 Cả phòng được dịp ồ lên kinh ngạc, Dương Lạp thì đơ ra, miệng há hốc….
 .
 .

 Nắng chiếu yếu ớt qua khung cửa sổ bệnh viện, mang một sắc màu hồng đào xuống bình hoa dành dành đang tỏa mùi thơm ngào ngạt. Dương Lạp đã thiu thiu ngủ, đôi môi nhỏ hồng khẽ mấp máy nói mớ, nước da đã không còn nhợt nhạt nữa, lúc này trông cô như một nàng công chúa ngủ say vậy.

 Cửa phòng khe khẽ mở, Hoàng Hiểu Vương bước vào, nhẹ nhàng đến bên giường bệnh, ngồi xuống ghế, ngắm nhìn cô một hồi lâu, mỉm cười…

 “ Anh sẽ bảo vệ em, anh hứa đấy, cô nhóc của anh ạ!”

 Đã bốn giờ chiều rồi, Hoàng Hiểu Vương lặng lẽ đứng dậy, đặt vào tay Dương Lạp một viên kẹo bạc hà. Bước ra khỏi phòng…Trời đã bắt đầu chạng vạng, nắng tắt sau những rặng mây thưa thớt, nhường chỗ cho màn đêm ào tới.

 “- Em muốn ăn kẹo cơ!

 - Được rồi, được rồi, ráng đợi chút đi. Anh sẽ mua cho em mà!

 Dương Phong ôm ghì Dương Lạp vào lòng, thủ thỉ. Anh lúc nào cũng dịu dàng với cô như thế, cho dù cô có bướng bỉnh như thế nào.

 - Em thích ăn kẹo gì nào?

 - Kẹo bạc hà, kẹo bạc hà là tuyệt nhất!

 - Ok! Ok! Anh chiều, em muốn có bao nhiêu cũng được! Nhưng ngoan nhé, đứng đây chờ anh…!

 Dương Lạp đã đứng chờ Dương Phong…

 Một tiếng…

 Hai tiếng…

 Năm tiếng…

 Sao anh đi lâu thế? Sao anh chưa mua về cho em, em đói bụng lắm rồi…em đói…anh ơi!”

 “ Haaaaaaa....”

 Dương Lạp bật dậy khỏi giường, xung quanh vẫn là bệnh viện, cô đã mơ, mồ hôi ướt nhẹp chiếc gối trắng. Kí ức ngày trước lại ập về, anh trai Dương Lạp đã không quay trở về, một mình cô đứng lạnh lẽo, cô đơn giữa đường chờ anh, nhưng anh không trở lại…

 Dương Lạp giơ tay lên ôm đầu, cố không nghĩ ngợi nữa nhưng càng không muốn thì lại càng nhớ rõ hơn. Cô chỉ nhớ giọng nói dịu dàng của anh, hơi ấm của anh, nhưng không tài nào nhớ được khuôn mặt anh thế nào? Giống như đã bị ai đấy xóa đi thước phim kí ức về anh (Truyện từ: thehe9x.Mobi). Ngực đau nhói, bỗng cô giật mình nhìn vật mình đang nắm chặt trong tay, một viên kẹo bạc hà…Không thể nào? Ai đã để đây, ai lại biết cô thích kẹo bạc hà ngoài anh Phong. Không thể…

 Không suy nghĩ gì nữa, cô mở viên kẹo ra, cho vào miệng ngậm, vẫn là cảm giác ngày nào, mát lạnh, thơm ngát mùi bạc hà, hòa quyện vào nhau. Nước mắt tự dưng lăn dài trên đôi má trắng hồng. Cứ thế ướt đẫm một khoảng chăn. Anh Dương Phong đã hứa sẽ bên cô, sẽ bảo vệ cô cơ mà, sao lại bỏ cô lại một mình như thế, tại sao?

 “ Chắc không đâu, anh không bao giờ làm thế! Anh thương mình lắm…Chỉ là có việc gì đó thôi.” Dương Lạp lắc đầu nguầy nguậy cố phủ định đi giấc mơ bên trên. Đó không phải là sự bỏ rơi vô tình, đó cũng không phải do anh lừa dối cô, cũng chẳng thể nào vì ghét cô mà làm điều đó. Chắc có lí do gì khiến anh như vậy thôi.

 Nhưng dù đã cố không chấp nhận nhưng sự thực thì chính cô là kẻ đáng thương bị bỏ rơi lại, giống như là mẹ vậy...tất cả đều cố rời xa cô vì cô là một đứa trẻ hư.

Dương Lạp và Dương Phong là hai anh em sinh đôi bị cha mẹ bỏ rơi, phải sống trong trại mồ côi. Tuy là sinh đôi nhưng họ lại rất khác nhau, từ tính cách đến khuôn mặt, đúng thực là trường hợp hi hữu. Hai anh em suốt ngày chỉ chơi với nhau, dựa vào nhau mà cố gắng. Cách biệt hẳn với những đứa trẻ khác, vì vậy mỗi khi Dương Lạp bị bắt nạt là Dương Phong lại bảo vệ cô. Cứ thế tưởng chừng như không gì có thể chia cắt nổi họ….

 Bên ngoài, bình hoa dành dành vẫn tỏa hương thơm dìu dịu.


Tags:Keo bac ha ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

Cùng thể loại được đề cử


Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại