Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Kẹo bạc hà chap 61,Đọc truyện tình yêu học sinh hay

Truyện-Kẹo Bạc Hà

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Dajka_raikun)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


 Chap 61:


 Một buổi sáng ảm đạm. Những con người ảm đạm đến trường, vẻ mặt ai cũng sầu não, Dương Lạp tiu nghỉu ngồi một chỗ, Hoàng Hiểu Vương bực dọc đứng cạnh cửa sổ, Trân Trân day dứt lau bảng. Có chuyện gì đã xảy ra với họ?

Một thoáng sau, cô giáo dạy Anh Văn bước vào lớp, cả lớp đứng lên chào rồi cô đứng trên bục giảng, giọng vui vẻ:

- Good morning my students, today, we have an exam.

- Cái gì thế? Cô đang nói gì thế? - Đám học sinh nhao nhao.

- Có bài kiểm tra, lũ đần độn. - Hoàng Hiểu Vương hét lớn rồi quắc mắt nhìn, cả bọn im thin thít.

Cô Anh Văn nhẹ nhàng đến từng bàn phát đề kiểm tra, đề đã đến tay mà vẫn thấy Dương Lạp thừ người ra, cô giáo lo lắng:

- Dương Lạp! Are you ok?

Cô giật mình rồi cười gượng:

- Ah, alright! thanks to teacher.

- Ok. - Cô cười rồi bước lên bàn khác, Dương Lạp thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn vào đề, đơn giản quá, cứ để ba mươi phút cuối rồi làm cũng được, sáu mươi phút cơ mà. Cô nên ngủ một chút. Thời gian trôi nhanh, đã già nửa giờ, Dương Lạp vẫn say sưa ngủ, còn Hoàng Hiểu Vương ngồi nhìn ra cửa sổ, không làm bài, cô Anh Văn thấy lạ, liền đứng xuống hỏi:

- Sao cậu không làm bài đi.

- Sao phải làm? - Cậu nhướn mày nhìn cô thách thức.

- Cậu...cậu định trượt môn của tôi phải không?

- Ồ, em không dám. - Càng nói giọng điệu càng hách dịch, đến mức cô không thể chịu được nữa, bỏ lên trên bục giảng:

- Cậu cứ chờ đấy, tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.

Hoàng Hiểu Vương cười nhạt, cậu không có tâm trạng làm bài nữa, mặc dù cái đề kiểm tra này với cậu chỉ hạng xoàng.

Tiếng chuông reo kết thúc giờ học vang lên, Dương Lạp giật mình, cô ngái ngủ ngẩng lên, xem đồng hồ và không tin nổi là mình đã ngủ cả giờ, nhìn lại bài kiểm tra trắng phau, cô bối rối. Cô giáo đứng trên bục cất giọng nói to:

- Cả lớp thu bài vào cho tôi, nhớ ghi tên đầy đủ đấy!

Dương Lạp đành ghi tên vào, tâm trạng vô cùng lo sợ. Giờ giải lao đến, cô và Trân Trân rảo bước xuống ghế đá khuôn viên trường. Trân Trân chán nản:

- Bài này mình làm chẳng ra sao cả, cắm cúi cả giờ mà vẫn không ra hồn nữa. Quả này chết chắc rồi! Cậu chắc làm hết chứ gì?

Dương Lạp thở dài thườn thượt:

- Mình ngủ quên và để giấy trắng rồi.

- Sao cơ? - Trân Trân há hốc mồm. - Cậu mà cũng như vậy á?

- Biết sao được! Mình thấy không khỏe lắm. Ah...đau đầu quá đi mất.

- Cậu sao không vậy? - Trân Trân lo lắng hỏi bạn.

- Không sao, một chút thôi. Chúng ta nên trở lại lớp.

Trân Trân vẫn không khỏi lo lắng nhìn bạn, rõ ràng mặt cô ấy trắng nhợt, mồ hôi lại ra nhiều nữa. Giống như là bị bệnh vậy. Nhưng cô cũng chỉ nghĩ chắc là do thiếu ngủ thôi. Hai người nhanh chóng trở lại lớp.

Hoàng Hiểu Vương nheo mắt nhìn em, trông cô lạ thật. Cậu lặng lẽ quan sát em mà không dám bắt chuyện, bao nhiêu bức bối như dồn hết vào lúc này, hình như cậu không làm được gì cho em cả.

Dương Lạp bước ra khỏi chỗ, loạng choạng bước tới cửa lớp thì hai tên con trai đuổi nhau chạy qua, một tên va mạnh khiến Dương Lạp ngã nhào ra đất, bả vai đau nhức. Gã đứng lại hét lớn, chỉ thẳng vào mặt cô:

- Con điên này, mày không có mắt à mà đứng chắn đường tao.

Dương Lạp thều thào:

- Xin lỗi...

- Con điên, biến đi.

Hoàng Hiểu Vương nghe mạch máu mình đang sôi sùng sục, cậu tiến lại phía hắn, đẩy mạnh vai:

- Mày đang làm gì thế?

- Làm gì? - Hắn nheo mày vênh mặt.

- Mày làm tao ngứa mắt quá đi mất. - Hoàng Hiểu Vương quàng tay ra sau cổ hắn. Một cái ghì mạnh đến mức hắn ngã chúi xuống, hắn rít lên:

- Đau quá! Thằng điên này.

Hoàng Hiểu Vương bỏ hắn ra, đứng đối diện và một cú đấm khiến mặt hắn lệch sang một bên:

- Ai mày cũng bảo điên là sao thằng khốn này.

- Đánh nhau rồi.

Học sinh trong lớp nhao nhao, học sinh lớp khác cũng chen lấn đòi xem bằng được.

Máu chảy ra từ khóe miệng, hắn run rẩy lùi xa cậu, cậu ung dung đút tay túi quần và đá thẳng vào bụng hắn, cười:

- Sao không chửi tao nữa đi thằng kia, mày thích chửi người khác lắm mà.
Dương Lạp bối rối, cô chạy lại ngăn Hoàng Hiểu Vương, cúi rạp người trước gã kia:

- Xin lỗi cậu, bỏ qua cho ạ.

Hoàng Hiểu Vương trợn mắt nhìn em, nhíu mày:

- Làm gì thế? Tránh ra cái đi.

Tên kia vốn đã uất ức, liền lợi dụng sơ hở, định đấm Hoàng Hiểu Vương nhưng nào ngờ lại trúng Dương Lạp. Một tiếng hét thất thanh và cô ngã xuống.


Tags:Keo bac ha ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

Cùng thể loại được đề cử


Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại