Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Kẹo bạc hà chap 7,Đọc truyện tình yêu học sinh hay

Truyện-Kẹo Bạc Hà

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Dajka_raikun)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


Chap 7:Hoàng phu nhân


 Sáng sớm. Tất cả học sinh trường Hòa Diện phải tập hợp tại sân chính từ sáu giờ. Dương Lạp ngáp ngắn ngáp dài nói với bạn:

- Tiểu Trân, hôm nay làm gì mà tập trung sớm thế nhỉ? Mình vẫn còn buồn ngủ…oáp…!

- Mình cũng không biết nữa, chả nhẽ là đón Tổng Thống chắc? - Trân Trân cũng ngáp to không kém gì Dương Lạp.

Một vài tiếng xì xào, Hiệu Trưởng Doãn vỗ bàn nói to:

- Trật tự, hôm nay các em sẽ đón chào một vị khách vô cùng đặc biệt, đó là người đã tài trợ cho trường trong suốt thời gian qua. Hoàng phu nhân!

“ Hoàng phu nhân” á? Nghe cứ như là quí tộc ngày xưa ấy, hai cô gái bật cười thành tiếng.

- Chắc có máu mặt lắm đây, hôm nay gọi toàn học sinh đến cơ mà. – Tiểu Trân bĩu môi.

- Ôi dào, mình chả qua tâm, rõ chán. – Dương Lạp lấy tay che cái miệng đang ngáp to của mình.

Bỗng đám người rẽ ra hai bên, Dương Lạp và Trân Trân cũng bị xô sang, hai người cố kiễng chân lên nhìn. Một con xe Bugatti Veyron lướt qua trước sự trầm trồ của mọi người, không khỏi những cặp mắt hâm mộ tột độ. Chiếc xe phóng thẳng lên bục, ngạo nghễ quay về phía hiệu trưởng. Ông lễ phép cúi đầu chào, từ trên xe, Hoàng Hiểu Vương bước xuống với bộ quần áo mang phong cách bụi bặm, chiếc áo phong phanh, chiếc quần rách nhiều chỗ, tóc nhuộm màu hạt dẻ để lởm chởm, chiếc khuyên tai bằng kim cương sáng lấp lánh, ra vẻ tên ăn chơi trác táng. Hắn đóng rầm cửa xe, ngồi phịch xuống ghế đại biểu.

Ngay lập tức sau đó, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía cổng trường, một chiếc xe nữa đi đến, nhưng chỉ đỗ ngoài cổng, một người phụ nữ bước xuống, đi bộ vào, bà ta mặc bộ com- lê màu đen, rất lịch sự. Vừa đi, vừa cúi chào mọi học sinh và thầy cô giáo. Chợt ánh mắt bà ta chạm phải Dương Lạp, sững sờ rồi lại mỉm cười với cô. Quả là con người giao tiếp giỏi.

- Woa, ra là mẹ con, thể nào, sợ thật đấy! – Một bạn nữ ồ lên kinh ngạc.

Dương Lạp cảm thấy rối bời, quay sang nhìn Trân Trân, lúc này cô cũng ngạc nhiên không kém. Định nói gì đó nhưng Dương lạp lại quay đi. Trân Trân khẽ thở dài: “ Tiểu Phong…thì ra là như vậy.”

Bà ta đi qua Hoàng Hiểu Vương, không buồn nhìn, chỉnh lại micro, giọng quyết đoán:

- Chào tất cả các bạn học sinh đang có mặt ở đây, tôi rất vinh dự được nhà trường tiếp đón nồng nhiệt như vậy.

Dưới khán đài, học sinh vỗ tay rào rào. Duy chỉ có Dương Lạp là vẫn đứng im, Tiểu Trân huých tay cô:

- Này, cậu sao vậy? Muốn gây sự chú ý hả?

Không chú ý giọng nói của bạn, Dương Lạp vẫn đăm đăm nhìn người phụ nữ trên kia, bà ta cũng nhìn lại cô, không một chút biểu cảm nào cả, nhưng không hiểu sao cô có cảm giác người đàn bà này chẳng hề đơn giản.

- Hôm nay, tôi đã xem toàn bộ báo cáo về thành tích của nhà trường trong thời gian qua, rất lấy làm phấn khởi, tôi quyết định sẽ xây cho nhà trường một khu bể bơi để các em có thể vận động thoải mái hơn, và cũng là để phục vụ cho kì thi bơi cấp quốc gia sắp tới.

Một lần nữa học sinh lại vỗ tay nhiệt liệt, quyết định này không tồi chút nào. Thầy Hiệu trưởng đứng cạnh đó thở phào nhẹ nhõm.

- Tuy nhiên! – Giọng bà ta đanh lại khiến tất cả im lặng, không dám thở mạnh.

- Tôi mới biết về một vụ việc xảy ra gần đây Thầy giáo mà sàm sỡ học sinh ư? Thật bỉ ổi! Các em nghĩ sao ạ?

Không ai dám nói gì, nín thin thít, cứ tưởng sự việc này sẽ im lìm rồi chứ.
- Mời em Dương Lạp Lạp lên bục!

Tiếng gọi làm cô giật bắn mình. "Sao bà ta lại gọi mình?" Mặc dù thắc mắc nhưng chân cô vẫn lững thững bước lên trên lễ đài. Bà Hoàng rời khỏi vị trí, ra bắt tay Dương Lạp, người ngoài nhìn cứ tưởng là một cái bắt tay chào hỏi nhưng thực ra nó rất mạnh, bà ta bóp tay cô, mặc dù rất đau nhưng cô vẫn mỉm cười đáp trả. Trở lại bên micro, bà Hoàng niềm nở:

- Em Dương Lạp Lạp là nạn nhân của vụ việc, tôi hay mặt nhà trường xin lỗi em. Thầy Đường là thầy giáo của trường, vì vậy chúng tôi sẽ đền bù thiệt hại cho em.

Nghe đến đó, Dương Lạp sững người, bà ta đâu nhất thiết phải xướng ra cho mọi người nghe như vậy. Cô quay mặt khó hiểu nhìn.

- Nghe nói em Dương Lạp Lạp là trẻ mồ côi, đang sống tạm ở nhà bạn. Chi bằng em chuyển đến nhà tôi ở một thời gian. Chúng tôi sẽ lo toàn bộ chi phí. Còn nữa, em sẽ được đưa đi đón về bằng xe riêng của nhà tôi. Nếu em muốn, em sẽ được miễn phí toàn bộ vật phẩm mua ở mọi cửa hàng trực thuộc thành phố này. Đây là lời xin lỗi nho nhỏ của tôi. Ngoài ra em còn có yêu cầu gì thêm thì cứ liên lạc với tôi.

“ Cái quái gì thế? Đây chẳng phải là giam lỏng người khác sao? Cái gì mà chuyển đến nhà đó ở, cùng với vợ chồng bà ta và tên khốn Hoàng Hiểu Vương kia ư?”

Cô tức giận định đứng dậy phản bác thì tên Hoàng Hiểu Vương kia đã đứng dậy trước, mặt đỏ phừng phừng:

- Cái gì? Con không đồng ý cô ta đến nhà mình ở, cô ta là cái quái gì?

Dưới khán đài, mọi người chăm chú quan sát cuộc chiến bên trên kia, một vài người chắc chắn sẽ ước mình là người bị hại.

- Em Hoàng Hiểu Vương, yêu cầu em trật tự, đây là trường học, tôi và em không hề có bất cứ quan hệ nào cả, đây là quyết định của tôi.

Bà Hoàng quắc mắt nhìn Hoàng Hiểu Vương gằn giọng. Thật đáng sợ, người Dương Lạp run lên bần bật. Bất lực, cậu ta đành ngồi xuống với vẻ hậm hực.
Kết thúc buổi lễ, mọi người tản ra đi về, bàn tán đủ thứ chuyện. Trân Trân chạy đến bên Dương Lạp, lắc mạnh:

- Oa, cậu sướng nhé!

Mặt Dương Lạp thất thần, không biểu hiện cũng chẳng nghe Trân Trân nói gì…Hai tai ù ù. Trước khi lên xe ra về, bà Hoàng gặp riêng Dương Lạp, đưa một mẩu giấy nhỏ:

- Đây là địa chỉ nhà tôi, em dọn đến ngay từ ngày mai dùm nhé.

- Ơ, không, em không thể nhận. – Giọng Dương Lạp run run.

- Em yên tâm, tôi thường xuyên vắng nhà, chồng tôi thì ở nước ngoài, chỉ có Tiểu Vương thôi.

Bà ta nhìn Dương Lạp đăm đăm, tỏ ý đe dọa:

- Em sẽ không trái ý tôi?

Nói xong, bà cho xe phóng vụt đi, để lại sau Dương Lạp đang đứng như trời trồng.

"Sao lại chuyển đến nhà đó ở? Một cách để đánh bóng tên tuổi của những quý bà như vậy ư? Cũng phải, việc ban phước cho những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa thì thật sự giống như một vị tiên rồi."- Dương Lạp thầm nghĩ.
.
 .
 .

- Lạp Lạp, mấy quyển tạp chí này thì sao?

Giọng Trân Trân từ nhà kho nói với ra, có chút khó chịu.

- Thôi, mang làm gì nhiều, mình cũng không ở đó lâu đâu.

Trân Trân quay ra nhìn Dương Lạp bằng ánh mắt khó hiểu.

- Sao cậu lại chấp nhận ra đó ở thế?

- Chẳng vì sao cả, đó là mệnh lệnh.

Thấy Dương Lạp trả lời thế cô cũng không hỏi thêm gì nữa. Hai người im lặng một hồi lâu, chẳng biết nói gì, Trân Trân bỗng quay ra ôm Dương Lạp:

- Hay cậu đừng đi nữa…Tớ sẽ cô đơn lắm!

Dương lạp cũng vòng tay ra sau ôm lấy cô bạn thân, lòng bùi ngùi, thực ra cô cũng không muốn đến ngôi nhà đó chút nào nhưng…

- Cậu yên tâm đi, tớ nhất định sẽ quay trở về mà…

Chiều buông, nắng nhạt dần rút về phía tây, gió thổi hiu hiu.

Trân Trân tiễn Dương Lạp ra chỗ xe nhà họ Hoàng đã chờ sẵn. Hai người ôm nhau lần cuối, không muốn buông ra nữa. Tên tài xế thò đầu ra ngoài khó chịu:

- Cô có nhanh lên không hả? Tôi còn phải đi đón cậu Vương nữa.

Dương Lạp đành vội lên xe, chiếc xe lao vụt đi, Trân Trân vẫn đứng đó, vẫy tay theo cô. Dương Lạp quay đi, mắt bắt đầu ươn ướt, cô cảm thấy trong lòng rối như tơ vò. Đi được mười lăm phút, chiếc xe dừng lại tại một cửa quán trang trí lộng lẫy, Dương Lạp cố ngoái đầu ra nhìn. Cánh cửa đó vừa mở ra, nhạc liền ồn ào như sấm, tên Vương bước ra, hai tay ôm hai cô gái õng ẹo, cô này mắt xanh mỏ đỏ, cô kia váy ngắn cũn cỡn. Thật là chướng mắt, Dương Lạp quay vụt vào trong, không muốn nhìn thêm nữa.

Tên tài xế mở cửa xe, lễ pháp cúi chào:

- Cậu Vương, mời cậu lên xe!

Vừa thấy Dương Lạp trên xe, hắn ta mắt mở trợn tròn, gằn giọng:

- Cái quái gì thế hả? Con nhỏ này từ đâu chui ra thế?

- Là cô Dương Lạp, bà chủ dặn tôi đón cô đến nhà ạ!

- A! chết tiệt! – Hoàng Hiểu Vương kéo mạnh cánh tay Dương Lạp lôi ra ngoài.

- Cậu làm cái gì thế hả? – Dương Lạp tức giận hất tay Vương ra, trừng mắt.
Hai cô gái bên cạnh giả bộ sợ hãi nép vào ngực hắn ta. Nhưng cậu ta buông tay ra, xông đến bên Dương Lạp, túm cổ áo cô nhấc bổng lên:

- Cô muốn chết hả? Ra khỏi xe của tôi mau!

Dương Lạp không nói gì, mắt nhìn Hoàng Hiểu Vương không hề chớp, đôi mắt chứa đựng sự quả quyết.

Không thể kiềm chế, Vương giữ lấy đầu cô, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy, môi cậu rất ấm, chạm vào đôi môi Dương Lạp lạnh buốt. Cô sững người, hai mắt mở thao láo, lúc sau bừng tỉnh, cô cố vùng vẫy ra khỏi vòng tay đang siết mạnh của Hoàng Vương, chẳng may cắn phải môi hắn, máu chảy đỏ tươi.

- Tên khốn, làm gì thế hả? – Dương Lạp bừng bừng hét lên, có xen lẫn chút bối rối.

Vương lấy tay quệt vệt máu trên môi mình, cười ngạo nghễ:

- Bây giờ được chưa, cô biến đi được rồi chứ.

Dương Lạp đứng im, giữa muôn vàn ngọn đèn đường sáng lóa, mái tóc mỏng manh tung bay trong gió đêm nhẹ nhàng như một bông hoa nhài thơm ngát. Cô mỉm cười, đôi mắt đã ầng ậc nước, những giọt lệ bé nhỏ lăn dài hai bên má. Hoàng Hiểu Vương nhìn cô…rồi chợt quay người bỏ đi…bóng anh khuất dần trong bóng tối mịt mù.

Tài xế đưa Dương Lạp về dinh thự, một mình cô bước vào căn nhà vắng tanh, nhưng không có chìa khóa, cô đành phải ngồi ngoài thềm chờ…Hoàng Hiểu Vương ngồi trên ngọn hải đăng nhìn ra biển cả, mái tóc khẽ rung rung, ánh trăng chiếu thẳng vào cái khuyên tai kim cương khiến nó phát sáng rực rỡ.

“ Anh xin lỗi, anh sẽ không làm thế một lần nào nữa, em đừng khóc…anh sẽ đau lòng lắm…anh biết đối xử với em như thế là không tốt nhưng anh không còn sự lựa chọn nào khác…Anh chỉ muốn em ghét anh thôi...Nếu không, mọi thứ sẽ sụp đổ trở lại và em sẽ gặp nguy hiểm...anh thật sự xin lỗi em nhiều lắm..."


Tags:Keo bac ha ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

Cùng thể loại được đề cử


Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại