Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Kẹo bạc hà chap 8,Đọc truyện tình yêu học sinh hay

Truyện-Kẹo Bạc Hà

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Dajka_raikun)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


Chap 8:Ốm


 Cả đêm ở bên ngoài, hứng trọn rất nhiều sương đêm khiến Dương Lạp mắc cảm. Toàn thân mỏi nhừ, trong người nóng như lửa đốt, cô vẫn cố mặc đồng phục đến trường.

 - Cô Dương, cô không khỏe ạ? – Cô hầu gái mới từ quê ra bưng chậu nước ấm rửa chân lo lắng hỏi.

 - Không, tôi không sao, cảm ơn chị nhiều! – Tuy miệng nói, tay xua nhưng Dương Lạp thấy choáng váng, vã mồ hôi hột.

 Bước xuống xe nhà họ Hoàng, cô cố gắng bước một cách bình thường vào lớp học. Vừa mở cửa lớp, cô đã thấy mọi người đổ xô ra nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Cô vẫn bình tĩnh về chỗ ngồi của mình. Trân Trân thấy vậy liền xúm xít hỏi:

 - Thế nào? Nhà mới thế nào Lạp Lạp?

 - Ổn…không tồi…!

 - Cậu sao thế? ốm à? – Trân Trân lo lắng cúi xuống nhìn Dương Lạp đang thở hổn hển.

 Dương Lạp ngước lên nhìn, cố gượng nở một nụ cười tươi để làm bạn bớt lo lắng dù trong lòng rất đau đớn. Bỗng cửa lớp học bật tung, Hoàng Hiểu Vương bước vào, tiến về phía cuối lớp học, quăng chiếc cặp sách vào bàn rồi hét lớn:

 - Cao Quách Tâm, Cao Quách Tâm đâu?

 Quách Tâm đang hí hoáy chép bài nghe gọi tên mình, hốt hoảng đứng bật dậy:

 - Có…chuyện gì thế?

 - Lại đây!

 Hiểu Vương ngoắc tay gọi Quách Tâm đến bên, đưa cho hắn một mẩu giấy nhỏ rồi thì thầm gì đó, lập tức Cao Quách Tâm chạy bắn ra khỏi lớp. Dương Lạp úp mặt xuống bàn, cố gắng không để ai thấy bộ mặt tím ngắt của mình, cô quay xuống nhìn Hiểu Vương, bất ngờ bắt gặp gương mặt lo lắng hắn nhìn cô, nhưng vừa nhìn thấy cô, hắn chợt quay đi lẩm nhẩm nói gì đó. Dương Lạp quay lên, khó hiểu…

 Cô giáo đã bước vào lớp, giở sổ điểm danh từng người…

 - Hoàng Hiểu Vương

 - Có – Hắn đút tay túi quần, đứng lên.

 - Ồ! Ngạc nhiên thật! – Cô giáo chỉnh lại cặp kính cho nhìn rõ hơn.

 - Cậu mà cũng học giờ của tôi sao? Tôi tưởng hôm nay là lần thứ 30 tôi gạch tên cậu chứ?

 - Em không thể sao? – Hiểu Vương vênh mặt nhìn cô.

 - Được, cậu ngồi xuống đi! – Trong mệnh lệnh có rõ cả sự tức giận.

 - Dương Lạp Lạp.

 Vừa nghe cô điểm tên mình, cô muốn đứng dậy nhưng không thể, chân tự nhiên không nghe lời, cổ họng thì rát đau, không nói được thành tiếng.

 - Dương Lạp Lạp không đi học sao?

 Cả lớp im lặng như tờ, Trân Trân đang mải làm việc riêng, không để ý đến sự cầu cứu của cô. Các bạn còn lại cũng không buồn giúp cô, Dương Lạp bối rối, muốn hét lên thật to nhưng bất lực.

 - Em Dương Lạp Lạp nghỉ, trừ 5 điểm chuyên cần.

 - Dương Lạp có đi học. – Hoàng Hiểu Vương đứng dậy nói to.

 Cô ngừng viết, ngước lên nhìn cậu ta, thắc mắc.

 - Bộ mắt cô có vấn đề hả? Không nhìn thấy ai đang ngồi kia à?

 Vừa nói, hắn vừa chỉ Dương Lạp đang quằn quại. Cô giáo lại chỉnh kính, giọng nghiêm nghị:

 - Có đi sao không nói với tôi? Em không có miệng à?

 - Người ốm không nói được! – Hiểu Vương nói trống không?

 Dương Lạp ngạc nhiên quay lại nhìn cậu ta thắc mắc sao cậu ta lại biết được, tên đó…

 Vừa đúng lúc đó, Cao Quách Tâm chạy vào, tay cầm một bịch trắng to, thở dốc:

 - Xin lỗi cô, em đến muộn ạ!

 - Học sinh Cao, lí do của em là gì?

 - Dạ…em…!

 - Cậu ta đi mua thuốc cho em! – Hiểu Vương một lần nữa đứng dậy.

 - Học sinh Hoàng, cậu đang làm cái gì thế hả? Cậu coi đây là nhà cậu đấy à! – Cô giáo tức giận ném thằng quyển sổ vào người Hoàng Hiểu Vương.

 Không nói năng gì, Hiểu Vương bước thẳng tới chỗ Cao Quách Tâm, giật lấy túi thuốc rồi lại đến chỗ bế xốc Dương Lạp ra khỏi lớp trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

 - Bỏ …ra! – Dương Lạp yếu ớt giật tay ra khỏi tay Hoàng Hiểu Vương nhưng vô ích, cô nói đứt đoạn, giọng nói như vỡ òa ra, không khản đặc như trước nữa.

 Cậu ta vẫn bế chặt lấy, không buồn quay xuống nhìn bộ dạng của cô.

 - Bỏ…tôi…ra! – Lúc này cô đã rất mệt, dùng chút sức lực cuối cùng gỡ tay cậu ta ra.

 Hoàng Hiểu Vương quay xuống, tức giận:

 - Cô có nghe lời tôi không hả?

 - Sao…tôi…phải đi…theo cậu?

 Không thể giải thích, Hoàng Hiểu Vương bế sốc cô lên lần nữa và ôm chặt, cánh tay mạnh mẽ bế gọn cô trong lòng. Dương Lạp phản kháng đòi xuống nhưng tay của cậu ta càng siết mạnh hơn, bối rối:

 - Yên đi!

 Thế rồi, cậu ta cứ thế bế cô đi dọc hành lang…Nắng chiếu xuyên qua mái tóc của cậu trong suốt như pha lê, khuôn mặt trắng không tì vết, đôi mắt với hàng lông mi dài cong vút, cặp lông mày khẽ nhăn lại lo lắng. Cô im lặng không nói gì, êm dịu nằm trong vòng tay cậu. Hiểu Vương bế cô đến nhà nghỉ của sân vận động, đặt cô xuống giường nghỉ, giọng cằn nhằn:

 - Cô ăn gì mà nặng như heo thế?

 - Cậu…! – Dương Lạp tức giận gồng mình.

 - Thôi, cô ngồi im đi! – Hiểu Vương giở túi thuốc ra, lấy ra la liệt thứ thuốc, miệng luyến thoắng:

 - Cái lọ này uống đầu tiên để giảm nhiệt này, 2 viên thôi nhé! Còn vỉ này, bóc một viên để cầm nước thôi. À, cô cặp cái cặp nhiệt độ này xem! Mà cô đừng có thắc mắc vì sao tôi không đưa xuống phòng y tế, hôm nay cô y tế nghỉ rồi.

 Dương Lạp ngây ra nhìn bộ dạng mắc cười của cậu ta, bỗng cậu ta đưa cái cặp nhiệt độ về phía cô:

 - Há miệng ra!

 - A! – Dương Lạp bị cậu ta bắt há miệng, cho thẳng cái cặp nhiệt độ vào. Tay cậu chạm môi cô, khẽ run rẩy.

 Xong việc, hắn ta quay lại bảo:

 - Cô cứ nằm đây đi! Tôi quay lại lớp lấy cặp rồi trở lại liền!

 Hoàng Hiểu Vương vừa đi ra, cô thấy tim mình đập thình thịch, một cảm giác bồi hồi.

 “ Cậu ta đã mua chỗ thuốc này cho mình sao? …Sao cậu ta lại biết chứ?”

 Phòng nghỉ sân vận động tràn ngập mùi hương của nắng, ấm áp kì lạ, Dương Lạp cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, người còn nóng hơn cả lúc trước. Cô lại nghĩ đến Dương Phong, anh cũng từng chăm sóc cô một cách chu đáo nhưng có chút vụng về như thế này. Dương Lạp mỉm cười một mình bởi cái suy nghĩ quá ngốc nghếch vừa rồi…Anh Dương Phong đã đi rồi…Và người bây giờ là Hoàng Hiểu Vương.

 Cửa phòng bật mở, Hiểu Vương bước vào thì Dương Lạp đã ngủ một cách ngon lành, đôi mắt nhắm khẽ cong lên như đang cười, mái tóc lơ thơ bay bay, đôi môi trắng hồng khẽ thở nhẹ, anh lại gần, vuốt mái tóc của em, cười âu yếm…

 “ Anh phong!”

 Dương Lạp mấp máy môi gọi trong mê sảng, Hiểu Vương giật bắn mình, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, anh áp tay vào má em, thì thầm:

 - Chưa phải lúc này Tiểu Lạp…Anh cũng rất nhớ em…nhưng em hãy cứ chờ anh nhé, sẽ nhanh thôi! Rồi tất cả cũng sẽ qua.

 Khi Dương Lạp thức giấc thì cô đã nằm ở nhà, ngôi nhà của họ Hoàng, một cảm giác hụt hẫng, nhưng trong người đã dễ chịu hơn trước. Bên ngoài có tiếng gõ cửa:

 - Cô Dương, tôi vào được chứ?

 - Dạ vâng! – Dương Lạp nói vọng ra.

 Cô người làm ban sáng bước vào với một li sữa và tô cháo thơm lừng:

 - Cô Dương, cô thấy thế nào? Tôi đã làm một ít cháo rồi?

 - Cảm ơn chị! Nhưng…?

 - Chắc cô hỏi tại sao lại ở đây đúng không? Là cậu Hoàng đưa cô về, cậu lên phòng rồi!

 - À! Vậy ạ…

 - Sao cô ốm mà vẫn đi học vậy? Cậu chủ lo lắng lắm đấy ạ?

 - A…tôi không hiểu ý chị? – Dương Lạp gãi đầu thắc mắc.

 - Ui dào, mới sáng về không thấy cô, cậu đã rối rít lên hỏi, nào là cô đâu rồi, thấy cô có biểu hiện gì không? Ôi nhiều lắm, tôi không nhớ nữa!

 - Rồi chị nói sao?

 - Thì tôi bảo sáng sớm ra thấy cô ngồi ngoài cửa, tôi bèn đưa cô vào nhà, rồi thấy cô có vẻ không ổn nên bảo cậu thế thôi!

 “ Hóa ra vậy, thể nào cậu ta biết mình ốm. Tên đó còn có chút lương tâm.” - Dương Lạp khẽ mỉm cười.

 “ Reng Reng”

 Chuông điện thoại khẽ rung, Dương Lạp vừa mở máy đã nghe giọng nói như hét vào điện thoại của cô bạn thân.

 - Nhỏ này, có bị sao không vậy?

 - Ừ…tớ không sao đâu!

 - Không sao cái con khỉ á, làm tớ lo chết được!

 - Xin lỗi mà…!

 - Lúc cậu bị tên kia kéo đi, tớ bực lắm đấy!

 - Tớ đâu có muốn đâu…! Tại…

 - Đã thế lúc sau hắn còn quay lại, thu dọn hết đồ đạc của cậu lao vụt đi, không thèm ngoái đầu lại xin phép ai nữa chứ!

 - Thật à?

 - Chứ sao? Mà cậu đang ở nhà hắn à?

 - Ừ…!

 - …

 - Sao thế?

 - Không…thôi cậu nghỉ đi…tớ cúp máy đây.

 Dương Lạp chẳng hiểu nổi thái độ của cô bạn, xong, cô lại cuộn mình trong chăn mà quên mất bát cháo với ly sữa của chị người làm.

 Ngoài trời đã nhá nhem tối, tấm rèm cửa khẽ tung bay trong gió, đem mùi hương hoa oải hương vào phòng cô.


Tags:Keo bac ha ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

Cùng thể loại được đề cử


Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại