Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

Truyện Này em! Làm cô dâu của anh nhé phần 2-Chap 7,Đọc truyện tình yêu hay

Này em!làm cô dâu của anh nhé-Phần 2

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Linh Hải)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


Chap 7:


Tôi làm thủ tục bảo lãnh cho Trinh. Rồi ra ngoài đứng đợi. Tầm 10phút sau thấy Trinh bước ra. Quần áo tả tơi, mặt mày nhem nhuốc phấn son, nhìnTrinh thảm hại như chưa từng được như thế. Trinh nhìn quanh quất, chắc là tìmngười bảo lãnh mình ra. Tôi dơ tay ra hiệu, thấy tôi, cô nàng đơ dây thần kinhđi 10s rồi quay mặt bỏ đi.
Tôi gọi giật.
-         Này…
-         Anh không cần phải sỉ nhục tôi nữa đâu, để chotôi yên đi_cô nàng đay nghiến.
-         Nói chuyện chút đã.
-         Cảm ơn anh hôm nay…chắc không có chuyện gì đểnói với nhau nữa đâu.
-         Tốt thôi_tôi lớn tiếng và quay lại xecủa mình.
-         Khoan đã_Trinh quay lại gọi giật, chắcchắn rồi.
-         Chuyện gì?_tôi giữ thái độ bình thảnvà lạnh lùng nhất có thể.
-         Tại sao…biết tôi ở đây?_Trinh cúi gằmmặt xuống, sự nhục nhã ư? Hay là tự ti? Cảm giác của cô ta bây giờlà như thế nào nhỉ? Đường đường là một thiên kim tiểu thư, ăn ngonmặc đẹp, chỉ có đứng chỉ trỏ với người khác, bây giờ lại chịu cáicảnh này? Có đặt mình trong hoàn cảnh đó cũng không thể cảm nhậnđược một cách chính xác được.
-         Lên xe đi, nói chuyện một lát._tôi đềnghị
-         Chuyện gì?
-         Đi được chứ?
Suy nghĩ một chút, Trinh tiến lại phía tôi rồi trèo lênxe. Tôi im lặng dẫn cô ta đến một shop thời trang gần nhất, lựa mộtbộ đồ đơn giản đưa cho Trinh trước con mắt tò mò của nhân viên cửahàng và bao nhiêu là người. Chả biết họ nghĩ về mình như thế nàonữa? Nếu trường hợp là tôi gặp một thằng con trai mặc đồ vest côngsở rất lịch sự nhưng đi với một đứa con gái tả tơi như vừa lôi từhố bom lên thì thế nào nhỉ? Trinh cầm lấy với ánh mắt kinh ngạcnhưng hiểu ý tôi nên không nói năng gì nhiều mà lẳng lặng đi vào trongthay đồ. Tôi ngồi đợi một lúc thì Trinh ra, có vẻ như sự đơn giảnkhông làm mất vẻ đẹp sắc sảo của cô nàng là bao. Một con điếm ngọtngào! Tôi thanh toán tiền rồi dẫn Trinh qua một quán cà phê gần nhấttrên con đường mà tôi đang đi. Tôi gọi cà phê còn Trinh tìm vào nhà vệsinh rửa mặt mũi.
Tôi yên lặng nhìn cà phê nhỏ giọt trong khi chờ đợi. Cônàng ngồi xuống đối diện, nhìn tôi. Tôi im lặng chờ Trinh lên tiếng.
-         Anh nói đi.
-         Điều gì?_tôi hờ hững trả lời.
-         Tại sao lại…biết tôi ở đó.
-         Nghe bảo thế. Sao phải làm thế?
-         Cần phải thế. Đang khinh thường tôi lắmđúng không?
-         Ừ.
-         Đang hả hê lắm đúng không?
-         Ừ…
-         Sau tất cả những gì tôi đã làm thì hômnay như thế này đúng là quả báo rồi.
-         Ừ.
-         Sao? Đến đây chỉ để nhìn thấy bộ dạngđáng thương hại của tôi lúc này như thế nào đúng không? Thỏa mãnchưa? Vui rồi chứ?_Trinh nghiến răng nhìn tôi giận dữ
-         Sao nhỉ?_tôi cười khẩy_thực ra tôi đãchả còn quan tâm đến sự sống cái chết của cô như thế nào rồi. Chỉlà thấy khó khăn, biết mà không giúp thì chả là một thằng đàn ông.Còn những gì cô gây ra cho vợ chồng tôi thì có chết tôi cũng chả quênđược. Cứ khắc cốt ghi tâm để biết hạnh phúc mình có được nó khókhăn đến mức nào, chứ cũng chả phải nhớ để trả thù hay làm chocuộc đời của cô trở nên khốn khổ như chính cô đã đối xử với cuộcđời của chúng tôi.
-         Vậy…tại sao còn giúp đỡ tôi?
-         Cái đấy à? Chỉ tò mò muốn biết, tạisao một con người như cô lại có thể biến thành thảm hại như thế thôi.
-         Vậy thì anh có thể về được rồi đó.Đừng động chạm vào cuộc đời của tôi nữa.
-         Tôi động chạm vào cuộc đời của cô à?Có lẽ là chúng ta nên bàn bạc lại vấn đề này một chút_tôi cườilớn_tôi không hiểu tại sao cô có thể tìm cho mình một công việc tốtvà lương thiện với tấm bằng đại học trong tay mà lại không làm nhưthế? Đâm đầu vào chốn dơ dáy đấy làm gì?
-         Anh cần phải hiểu điều đó sao? Xin lỗi,tôi bận, tôi đi trước.
Trinh đứng lên bước đi dứt khoát, tôi chả buồn ngăn cản,thực ra thì cũng chẳng để làm cái gì cả. Được vài bước chân, Trinhdừng lại nói vọng với tôi:
-         Hôm nay, cảm ơn anh nhiều, nhưng từ lầnsau nếu như có chuyện tương tự xảy ra, hi vọng anh đừng thể hiện lòngtốt của mình nữa.
Nói rồi cô nàng bước đi dứt khoát không lưu luyến. Tôi bưngcốc cà phê lên uống thêm một ngụm, cười cái sự đời, vẫn còn nhâncách hay sao? Kể ra thì nó cũng cứ như một cái vòng luẩn quẩn củacuộc đời. Ác giả ác báo hay sao? Trước giờ tôi làm gì tin rằng cóluật nhân quả, nhưng giờ thì cứ thử tin đi cho cuộc đời nó tươi đẹp,cũng chả ảnh hường gì tới cuộc đời của mình cả. Đời đúng là khôngnhư mơ! Còn mình đang ngồi dây thơ thẩn cái gì nữa?
Tôi liếc qua đồng hồ, tới giờ đi làm rồi. Tính ghé qua cơquan luôn nhưng mà bỗng nhiên lại cảm thấy thương vợ nhớ con, không biếtgiờ này vợ mình đang làm gì nữa? Chắc là đang buồn và giận tôinhiều lắm. Gia đình nào chả có lúc này lúc khác? Thân làm đàn ôngmà chấp vặt mấy chuyện như vậy rồi đùng đùng nổi giận bỏ đi, thậtkhông đáng chút nào. Tôi có sai mười mươi thì cũng nên làm lành với vợtrước, bây giờ vợ tôi đang bụng mang dạ chửa, tâm lý không ổn định,rồi những ngày tháng vất vả sau này nữa, mình vợ chịu đựng…sao lạicó thể vô tâm đến như thế? Nghĩ vậy nên tôi phóng xe đi về nhà chút,mắc công tối về lại ôm chăn gối ra ngủ ngoài ghế sopha nữa thì oảilắm. Nhà chiến tranh lạnh cũng chả có cái gì hay ho cả.
Tôi mở cửa ra, nhà yên ắng như tờ, chả thấy tiếng độnggì. Đống thức ăn vương vãi để trên bàn, trái cây rơi rớt xuống dướinhà vẫn để nguyên. Cửa phòng ngủ khép hờ không đóng chặt, tôi tiếnvề đó mở cửa ra. Vợ tôi đang nằm quay mặt vào tường. Tôi ngồi xuốnggiường chống hai tay vào đầu gối cúi mặt xuống:
-         Vy…
Vợ tôi im lặng không nói gì, tiếng thở vẫn khe khẽ, đềuđều. Tôi biết vợ tôi chưa ngủ, với tính cách đó thì sau chuyện nhưthế này xảy ra, ngủ làm sao nổi?
-         Nói chuyện với anh đi.
Nàng vẫn im lặng không nói gì.
Tôi quay người nằm xuống cạnh vợ, xoay cả người vợ để emnằm gọn trong lòng của tôi. Vợ tôi vùng vẫy cố thoát người ra khỏivòng tay tôi nhưng tôi giữ chặt để cho vợ cắn, vợ cấu xé. Khi nàomệt nghỉ thì thôi. Đợi khi im lặng yên ổn rồi tôi mới chịu lên tiếng.
-         Anh xin lỗi, vợ đừng giận anh nữa. Làanh sai…
-         Buông em ra.
-         Thôi mà, đừng có giận hờn trẻ con nữa.Anh nhận lỗi, là anh sai tất cả được chưa? Có chút chuyện cỏn con màkhông thông cảm cho chồng được, lại còn bỏ ăn bỏ uống nữa. Em khôngthương con hả?
-         Anh đi đi, có quan tâm mẹ con em sống chếtnhư thế nào đâu_vợ tôi vùng vằng cắn mạnh vào vai tôi
-         Trời ơi…được rồi anh thua. Anh xin lỗi.Tại em cũng quá đáng với anh chứ đâu phải tại mình anh đâu? Vợ ơi anhsai rồi, anh xin lỗi mà.
-         Sao không đi luôn đừng có về nữa_vợ tôilại hành hạ bằng cách cắn vào bắp tay tôi, trời ơi đau muốn thấuxương luôn. Cái gì mà dã man vậy?
-         A…anh xin lỗi. Thôi đừng có hành hạ anhkiểu này nữa. Anh đau muốn chết rồi này.
-         Cho anh biết cái mặt.
-         Thôi đừng giận anh nữa vợ nha. Có ai tốtvới vợ như chồng đâu chứ.
Nàng hứ một tiếng rồi nép người sát vào lòng tôi. Vậylà hết giận. Con gái nó vậy đó, khi giận dỗi đừng có vùng vằng,đừng có vì một chút tự trọng mà cãi vã nhau làm gì. Cứ dùng tìnhyêu, dùng vòng tay chắc chắn, dùng nụ hôn ấm áp để sưởi ấm lại mộtchút hạnh phúc đang bị nguội lạnh đi, vậy là được rồi. Nhường nhịnđi một chút thì đã chết ai đâu. Vợ chồng ăn đời ở kiếp, đâu phải ngàymột ngày hai mà cứ phải trương gân cãi cố.
Chiều làm về ghé qua siêu thị mua ít bánh trái lát mangqua nhà ngoại, nãy mẹ gọi tối mang vợ về nhà ăn cơm tối. Lâu khôngvề nhà. Lâu cũng chỉ mới có 4 ngày thôi mà. Nhưng mà mỗi lần vềnhà ngoại cứ được ông bà chiều chuộng nên cũng có hứng lắm. Đâuphải ai cũng có được thằng rể quý hóa như vậy chứ, cưng là đúngrồi.
Vừa về tới nhà bố mẹ vợ xong. Bố đi làm chưa về, cònmẹ với ông anh trai quý hóa của vợ ở nhà. Mẹ vui mừng âu yếm cô congái yêu, vẫn không quên hỏi thăm thằng con rể quý. Từ hôm nghe tin Vycó bầu tới giờ, bây giờ mới gặp nên bà mừng thấy rõ.
-         Sao rồi con? Có thấy khó chịu gì trongngười không?
-         Vợ con thèm đủ thứ mẹ ạ_không kịp đểvợ trả lời, tôi bô bô cái miệng. Tranh thủ kể công chút
-         Sao? Thèm gì con?
-         Vợ con toàn thèm thứ trời ơi đất hỡimẹ ạ, mà thèm vào giờ vàng nữa. Con tính kêu vợ con đẻ 10 đứa màtình hình như này thì chắc là 2 đứa con mệt nghỉ luôn rồi.
Bà cười rạng rỡ nhìn tôi với ánh mắt rất chi là thôngcảm:
-         Cái gì mà sinh tới tận 10 đứa hả? Cáithằng này…mà vợ con thèm cái gì?
-         Dạ dưa muối chua mẹ ạ, cứ 2h sáng làdựng con dậy đi mua. Lượn lờ cả đêm ngoài đường đâu tìm được đâu. Cóhôm mua cho cả hũ trong nhà thì lại hết thèm dưa chua, quay sang thèm ômai. Mẹ thấy có ai như vợ con không?
-         Đúng là…chiều bà bầu khó lắm, tộinghiệp con quá.
-         Đấy, thế mà cứ toàn hành hạ con khôngmẹ ạ!
-         Hành hạ anh bao giờ?_vợ tôi dẫu môi cãi
-         Anh đi chơi có xí mà về em cắn anh muốnnát tan cả người luôn còn gì?_tôi cãi cố
Mẹ tôi cười hiền hậu, lắc đầu.
-         Ráng lên, chứ con khổ một vợ con cũngkhổ 10 rồi. Con cái là trời cho mà con.
-         Dạ, thì con ráng hết sức mình mà mẹ.
-         Nghe chú nói thế anh mày cũng chưa muốnlấy vợ rồi_ông anh vợ đang ngồi nghịch máy tính nói vọng ra.
-         Nhưng mà cũng có cái sướng anh ạ!_tôicười toe toét
-         Vậy hai đứa ngồi chơi đi, nghỉ ngơi đi,tối nay mẹ nấu món ngon đãi cả nhà_mẹ tôi nói rồi bước xuống bếp.Tôi hào hứng xắn tay la í ới
-         Để con phụ mẹ.
Chưa kịp đứng dậy thì cánh tay tôi gạt ngay cái bình đặttrên bàn, tiếng choảng vang lên xé tai. Cả nhà quay lại nhìn tôi, ônganh vợ quý hóa ngồi trong nhà cũng chạy ra. Hét lên thảng thốt:
-         Mày chết rồi Khánh ơi, cái bình cổ bốquý nhất, khó lắm mới mua được.
-         Cái gì cơ?_tôi tròn mắt hoảng hốt
-         Cái bình này độc nhất đấy, không cócái thứ hai đâu_anh chép miệng_mà bố quý cái bình này lắm, ông coinó như đứa con vậy đó. Trời ơi lần này thì mày chết chắc rồi Khánhơi…
Tôi chưa kịp trấn tĩnh tinh thần thì ông bố vợ quý hóa đivào. Nhìn cái mặt ông nghiêm nghị, uy nghi khiến tôi hết muốn rụngtim.
Thấy cả nhà đang ngơ ngác nhìn chưa hiểu chuyện gì xảyra. Ông lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, ấm áp mà tôi thấy chẳng khác gìsúng nả đạn vào tim, đau muốn chết luôn. Trời ơi cái bình cổ quýgiá, có một không hai, thà có thể mua được chứ không mua được thìkiếm đâu ra nữa? Mà sao cái bình quý vậy lại để cái chỗ nguy hiểmnhư thế này không biết. Có khoe hàng thì cũng làm cái tủ kính lớnlớn mà đặt vào đó chứ.
-         Bố về rồi ạ?_Vy đứng lên chào bố.
-         Hai đứa mới tới à?
-         Dạ vâng, con chào bố_tôi đáp, chả muốnnhìn cái mặt ông thêm giờ phút nào nữa.
-         Làm gì sao chai lọ bể tan tành thế kia?
-         Ơ dạ…_thấy rồi, tôi chột dạ
-         Thằng Khánh nó lỡ tay làm vỡ_mẹ cườitủm tỉm, còn cười nữa cơ đấy. Sắp động trời rồi
-         Dọn sạch đi không để đấy lại dẫm phảichân đấy. Hai đứa ngồi chơi đi, bố lên nhà thay quần áo chút_nói rồiông đi thẳng
Ô, thế là sao nhỉ? Sao mất cái bình quý mà ông thản nhiênnhư là đồ sứ hàng chợ vậy?
-         Bố ơi…_tôi gọi giật ông lại
-         Sao?
-         Cái bình quý…con…lỡ làm vỡ…
-         Cái bình nào?_ông ngẩn mặt nhìn tôi
-         Dạ cái bình cổ này???_tôi chỉ vào mộtđống đổ nát ở dưới nhà.
Lần này đến lượt cả nhà tôi ôm bụng cười, còn tôi nghệtmặt ra. Thì ra là bị ông anh quý hóa lừa đảo, cái gì mà cổ vớichả kính, cái gì mà duy nhất 1 cái, cái gì mà đồ hiếm chứ. Naykhông phải cá tháng tư mà ăn được bữa thịt lừa đậm đà, hết muốn ănnổi cơm luôn.


Hết chap 7...
« Chap 6 <|> Chap 8 »

Tags:Nay em,lam co dau cua anh nhe part 2 ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

Cùng thể loại được đề cử


Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại