Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

Truyện Này em! Làm cô dâu của anh nhé-Chap 11,Đọc truyện tình yêu hay

Này em!làm cô dâu của anh nhé

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Linh Hải)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)
.Chap 11:


Hôm nay em học tối. Tuần nào cũng một buổi tối cố định, 9h thì tan. Muốn tán gái thì phải tìm hiểu tất tần tật để mà vạch rõ đường đi nước bước vậy đó các thím ạ. Phải biết nàng thích gì, muốn gì, không cần cái gì, tâm lý con gái phải không nhiều chứ biết biết chút để mà biết đi đường vòng hay đường thẳng nữa. Chứ cái kiểu mà đến đâu hay đến đó thì không ăn thua. Tụi con gái nó buồn cười lắm, quan tâm nhiều thì bảo là áp đặt, gia trưởng, quan tâm ít thì bảo hời hợt, lạnh nhạt, biểu hiện nhiều thì bị chê sến, giữ trong lòng thì kêu lạnh lùng…nên không phải cứ kinh nghiệm với em này áp dụng em kia là được. Thế mới bảo là thượng đế ông tạo ra đàn bà, con gái cốt cũng để cho cái xã hội này phức tạp rối rắm hơn cũng đúng. Cứ như bọn đàn ông, con trai tụi mình vẫn là ổn định nhất, yêu thì nói yêu, gét thì nói gét. Trắng đen rõ ràng không lấp lửng, không nhì nhằng cái kiểu em bảo anh đi đi sao anh không đứng lại  em nói vậy bác nào đồng ý thì vỗ tay ủng hộ.
Mới từ chập tối ăn cơm xong đã một hai nhùng nhằng với nàng rồi:
Tối anh qua đón em nhé?
Thôi khỏi đi anh, em tự về được mà_không cần hỏi thì cũng biết được trước câu trả lời là như vậy rồi. Trước giờ mối lúc đề nghị có bao giờ em đồng ý đâu. Không như những đứa con gái tôi quen từ trước, lúc nào cũng đòi hỏi này nọ, sao anh không thế này, sao anh không thế kia? Bực hết cả mình, bướng quá cũng chán
Em không thể đồng ý với anh được à? Hôm nào cũng thôi anh, thôi anh…hự hự
Nhưng thực sự em không muốn phiền anh, em có thể tự về một mình được mà, em không muốn…
Ừ_tôi ngắt lời em_em có thể tự lập, em có thể một mình, em có thể làm mọi thứ không có anh, em không thích phụ thuộc vào ai cả, nhưng anh muốn quan tâm em chút không được à? Em phải công bằng với mình chứ, em là con gái em có quyền nhõng nhẽo mà. Thôi kệ em, anh chả biết đâu, em cứ càng bướng anh càng cứ lì. Lát anh đợi trước cổng trường, đừng có mà cho anh leo cây đó. Vậy nhé.
Nói rồi tôi tắt máy, hợp tác cùng có lợi không muốn thì cưỡng chế theo biện pháp mạnh vậy.
Lục tung đống quần áo lên mà vẫn không thể tìm thấy bộ đồ nào nhìn nó ra vẻ cho tri thức tí, tự nhiên hôm nay dở chứng thích mặc đồ lịch sự. Xong đợt này mà tán được đổ em thì chắc phải đầu tư lại cái tủ đồ để tán bố mẹ vợ quá >.< Phụ huynh dù có dễ tính tới đâu cũng không thích giao con gái mình vào tay một thằng nhìn tây không ra tây, ta cũng chẳng giống ta được. Chọn mãi mới được cái quần jean không rách hay vá víu chỗ này chỗ kia, chiếc áo phông nhẹ nhàng, đơn giản không cầu kỳ. Nhìn lại trong gương, style này có vẻ cũng hợp với mình đấy chứ. Chậc…người đẹp mặc cái gì cũng đẹp (cười nhăn răng)
Mấy ngày nay cứ đi về muộn, hoặc đi đâu về khuya chút cứ bảo đèo em Vy đi, rước em Vy về là ông bà không còn ý kiến nhì nhèo gì nữa.
Dù sao thì cũng 9h tối em mới tan tầm nên qua bar hò hét với đám bạn chút đã. Bỏ rơi tụi này miết dễ bị ăn đòn hội đồng lắm. Trời đất tưởng bao la lắm hóa ra cũng nhỏ vậy, lại gặp ngay lão Quân đang ngồi uống rượu một mình trong bar. Rời lũ bạn tôi tiến về phía Quân:
Này ông anh.
Chào, tình cờ thế?_Quân vui vẻ khi gặp tôi
Không nghĩ anh cũng vào chốn ăn chơi này đâu.
Tại sao lại không? Mỗi lúc mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, mình lại thích vào bar, chả làm gì cả, chỉ ngồi nhìn mọi người cười nói, nhảy nhót thế là thấy vui rồi.
Chỉ thế thôi à?
Chứ cậu nghĩ sao nữa? À thông báo cậu tin buồn, mình xin được số em Vy rồi đấy, hôm nay bị em ấy bắt gặp…
Chả có gì quan trọng…
Quan trọng là em bảo em chưa có bạn trai cơ_lão cười trừ
Cũng vậy cả tôi, sắp là của tôi rồi, anh đừng có phí sức nữa.
Cạnh tranh công bằng mà_tôi gần như phát cáu, còn hắn ta vẫn điềm đạm đến lạ lùng. Làm chủ bản thân hơi bị tốt đấy. Có lẽ nên học hỏi
Hẹn gặp anh sau nhé. Đến giờ phải đi đón nàng đi học về rồi!
Chúc may mắn_hắn vỗ vai tôi
Tôi nhún vai bỏ đi, không qua chỗ mấy thằng bạn nữa mà phi thẳng tới trường em. Vừa lúc tan học không phải đợi lâu. Không khó để nhận ra em vì em luôn đi về phía trạm xe bus. Cứ nhìn theo hướng đó là sẽ gặp mà thôi. Nhưng hôm nay em nán lại ở cổng trường, mắt tìm kiếm chờ đợi. Có lẽ là chờ tôi chăng? Chuẩn rồi.
Tôi đi xe lại phía chỗ em đang đứng. Thấy tôi, em cười. Tôi cũng cười. Em hỏi:
Anh đợi lâu chưa?
Từ tối đến giờ.
Hả?
Thì từ tối anh đã ra khỏi nhà rồi ma, chẳng phải đợi em từ lúc ấy.
Em cứ tưởng anh đợi em ở đây nãy giờ >.<
Muốn đi đâu không?
Thôi em về nhà, bố mẹ em la em chết_nàng cầm lấy mũ rồi trèo lên xe.
Muộn hơn 30 phút chắc cũng không sao chứ?
Bố em la chết à.
Bố em ghê vậy hả?
Ừm, bố nghiêm lắm.
Con gái hai mấy tuổi đầu rồi không cho đi yêu, ế chỏng ế chơ mà coi.
Hứ…ế cũng không mướn anh xúc.
Anh xúc làm cái gì?
Vừa đi vừa nói chuyện. Được nửa đường, tôi phát hiện ra có xe bám đuôi nãy giờ. Tôi không chú ý cho đến khi đèn pha của hai chiếc xe sau dọi vào gương trước làm tôi chói mắt. Giữ tốc độ bình thường, đường đang còn đông, nếu muốn làm gì chắc tụi nó cũng không dám động thủ. Không biết tụi nào muốn chơi tôi nữa. Lâu nay cũng không gây thù hằn với ai cả_ngoài thằng Pháp. Tôi rẽ vào đường khác, vẫn thấy tụi nó bám. 2 xe, 4 thằng mặc đồ đen đội mũ kín. Có nên gọi bọn thằng Đức vẹm không đây? Ân oán giang hồ không muốn em dính líu tới. Muốn cắt đuôi nhưng không có cánh gì được. Em đang ngồi sau xe không lẽ lại để em nguy hiểm.
Thôi được rồi, lần này lỗi hẹn, để em về xe bus, tôi sẽ gọi tụi bạn tới, giải quyết xong một lần để lằng nhằng hết lần này đến lần khác rắc rối lắm.
Em này
Sao hả anh?
Bây giờ anh có việc gấp, anh phải qua chỗ bạn anh, giờ em chịu khó đi xe bus về nhé? Anh xin lỗi…
Ôi trời ạ, anh làm như kiểu em bắt anh tới đèo em về ấy. Anh bận thì anh cứ đi đi, em đi xe bus về được mà, không sao đâu anh_nếu nàng mà biết có chuyện gì sắp xảy ra với tôi thì nàng sẽ như thế nào nhỉ?
Ừm, anh xin lỗi Vy nhé? Hôm sau anh đền <3
Tôi chạy xe tới bến xe có tuyến xe bus đi về nhà em…nhưng không kịp nữa.
Tụi nó tiến xe lên đi song song cùng. Em giật áo tôi hỏi:
Bạn anh hả?
Không, im lặng đi em, đừng nói gì cả.
Tôi lờ bọn nó, tiếp tục chạy xe. Thằng ngồi sau đập vào vai tôi giở giọng đểu:
Ông anh, có cô em ngon thế? Cho mượn đi chơi một hôm.
Im đi, tụi mày muốn gì_em cấu chặt vào người tôi, có lẽ em hình dung được chuyện gì đang xảy ra. Tôi thật sự không hề muốn em biết về tôi quá nhiều như thế này. Tất cả mọi thứ, liệu em sẽ hình dung về tôi là một con người ra sao?
Nóng tính thế anh bạn? Chỉ giỡn chơi chút thôi mà.
Giỡn thế đủ rồi. Muốn cái gì đây?
Chơi bạn gái mày một đêm có được không?_bọn nó cười ầm lên. Đây là khúc đường khá vắng vẻ và tôi có thể bị thụi lúc nào không biết nếu không cẩn thận. Một mình tôi chơi với 4 thằng không phải vấn đề nếu như bọn nó chỉ biết múa võ mèo. Còn nếu mà bài bản thì chắc bầm dập.
Anh ơi, chạy đi anh, đi ra đường lớn đi_em thì thầm vào tai tôi.
Không sao đâu em_tôi trấn an em
Có lẽ biết được ý định của chúng tôi, bọn nó chèn xe tụi tôi vào một đoạn đường vắng hơn. Thấy không thể cứu vãn, tôi lái xe sát vào lề đường, cố ý tím cái hốc đứng để giảm cái không gian cho bọn chúng xông vào lượt. Chí ít với Vịnh Xuân thì không cần không gian rộng lắm. Đánh nhau cũng đánh nhiều rồi, hầu hết là rất tự tin, chỉ mỗi bị ông già đánh là sợ....nhưng lần này, không phải mình tôi mà còn có em, e mà có mệnh hệ gì thì...
Vừa gạt chân chống xuống xe thì 2 tên ngồi sau xe nhảy xổ tới song phi vào người tôi. Gấp quá chỉ lấy tay đỡ được 1 cước, cước kia trúng vào ngực....đau muốn bệnh luôn. Vừa bước xuống xe, vừa thủ thế Kiềm Dương thì 4 tên vây lại, hên cho tôi là bọn chúng không mang theo hàng họ gì. Tay không xông vào trận.
Lúc này trong đầu chỉ có một suy nghĩ mà có lẽ là duy nhất đó là dùng đòn đánh vào chỗ hiểm của đối phương để có thời gian mà đối phó với 4 tên đó. Và cái chổ hiểm tôi chọn là yết hầu....suy nghĩ vừa thoáng qua thì thấy mấy cú đấm tới trước mặt, may là tôi thủ gần cái xe máy nên 4 đứa đó chỉ đứng trước mặt. Ly bộ xéo sang phải, tay trái than thủ, tay phải đánh ngay vào yết hầu của 1 tên, lại quay phải tay phải than thủ, tay trái đánh trúng tên nữa, bỗng "Chát"...sau đầu đau điếng, biết là dính đòn của thằng kia nhưng cũng k thể quay lại vì trước mặt vẫn còn 1 thằng.....thế là phải sử Tam Tinh Quyền, vừa đánh vừa thoát khỏi phạm vi đánh của tên phía sau.
Tam Tinh Quyền khi đã sử dụng ra thì với những tên không có căn bản chắc chắn chúng sẽ bấn loạn vì tổ hợp đòn tốc độ cao này, và tên này cũng không ngoại lệ, hắn co rúm ng dùng 2 tay che vùng mặt lại...cơ hội đã đến, tôi liền vung chân đá thẳng vào bụng dưới của nó, vì đối mặt với 4 tên nên cú đá dụng hết lực chân, tên này ngã nhào ra...dự là phế trong thời gian tới. Vừa sử cước xong, quay sau ngay tắp lự, thủ thế Kiềm Dương với tên nữa. Hắn sấn tới dùng tay phải đấm vòng vào đầu tôi, nhanh như cắt sử bộ pháp Ngọc Hoàng tiến sát vào người nó, dùng tay trái đặt nhẹ vào cổ tay phải của tên này, tay phải nhẹ nhàng đặt vào mặt nó một quyền đảm bảo đau thấu trời xanh, lỗ mũi nó ăn trầu ngay tắp lự, Tam Tinh Quyền tiếp tục giã vào mặt tên này không thương tiếc, nó đưa tay lên đỡ thì lại sử bài mộc nhân thung, tên nữa lại nằm. Tiếp tục tấn công 2 tên dính đòn ở yết hầu lúc nãy. Cũng may mắn là gặp bọn nửa mùa, không có căn bản võ thuật gì nên đối với tôi mà nói thì khá dễ. Đang chiếm thượng phong thì..............nghe tiếng còi toe toe…bố e Vy đến...@@
Trong lúc đánh nhau nàng cũng phối hợp rất nhịp nhàng để tránh bị dính đòn. Không biết nghĩ cái gì mà em lại gọi bố đến trong lúc tôi giải quyết gần xong mấy thằng này rồi.
Mấy thăng kia nghe tiếng còi tưởng công an phường mò đến thì vội vàng bò dậy biến nhanh ra khỏi địa bàn.
Còn tôi thì đứng đơ như trời trồng, oái oăm gặp ngay phụ huynh trong hoàn cảnh này. Điên thật. Ông già chạy tới điềm tĩnh (tác phong công an có khác):
- Hai đứa có làm sao không?
- Dạ không ạ
Tôi phủi nhanh quần áo dính bẩn, không biết nên giải thích vụ này thế nào nữa thì em Vy lên tiếng:
- Mấy thằng mất dậy, thấy con đi học về mình nên chọc ghẹo con, may nhờ có anh đây giúp không thì không biết sao nữa bố ạ_@@ rõ ràng rắc rối này là tôi gây ra cho nàng, thế mà nàng lại nhận về cho mình. Thế là thế nào nhỉ? Có lẽ nàng sợ ấn tượng của bố nàng về tôi không tốt. Làm thế khác nào một bước lên tiên. Sướng quá các bác ạ
- Không biết phải cảm ơn cháu thế nào nữa_ông nhìn qua tôi, cảm động lắm, không ngờ mình lại trở thành anh hùng cứu mỹ nhân @@ lần này phải về đi ăn mừng. Phải cảm ơn thằng khốn kia trước vì đã tạo cơ hội hôm nay nữa. Trong cái rủi lại có cái may, ăn ở cả thôi
- Dạ có gì đâu ạ_em nhìn mình nháy mắt, hôm nào em cũng xinh, hôm nay càng xinh hơn bội phần_cháu có làm được gì đâu.
- Cháu có bị thương chỗ nào không? Nhà bác gần đây, cháu vào đây xem thế nào đã.
- Dạ thôi bác, cũng muộn rồi, bác với em về nhà đi ạ, cháu cũng làm về sớm không bố mẹ cháu mong_chặt chém như thật
- Được rồi, vậy cháu cho bác số điện thoại, hôm nào mời cháu sang nhà bác chơi_ố ồ, em mỉm cười duyên tợn.
Đọc thì đọc, thế là có dịp đường hoàng chính chính vào nhà em mà không sợ cái gì nữa rồi. Cứ lúc nào đời cũng thăng hoa thế này có phải là hay không chứ. Hôm nay gặp phải ai mà số đỏ vãi chưởng. Hai bố con nhà nàng tạm biệt đi về, tôi cũng quay xe đi về. Bị trúng mấy đòn chắc mai sẽ còn đau ê ẩm mà coi. Nhưng mà không sao, chừng ấy đáng gì, thêm vài phát nữa cũng không phải vấn đề. Hề hề
Nói thêm mấy thím chút, thật ra khi lâm trận thì cũng tùy tình thế mà xuất chiêu, lúc đó nếu thím nào thấy e đánh nhau thì chắc nghĩ ngay là em cũng chỉ là tên đấm đá túi bụi chứ võ vẽ gì.^^. Mà thú thật lúc đó cũng muốn giải quyết nhanh vì còn e Vy nên tất cả chiêu số sử ra đều nhanh và hết lực..nghĩ lại đúng là mình ghê thật nhưng nhờ có tụi nó mà được gặp nhạc phụ nhạc mấu tương lai. Cảm ơn cảm ơn!


Hết chap 11...
« Chap 10 <|> Chap 12 »

Nay em,lam co dau cua anh nhe,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử
Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại