Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

Truyện Này em! Làm cô dâu của anh nhé-Chap 8,Đọc truyện tình yêu hay

Này em!làm cô dâu của anh nhé

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Linh Hải)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)
Chap 8:


Hai ngày rồi tôi không bước chân ra khỏi nhà. Một phần vì tôi nhàm chán với mấy thú vui đập phá hét hò cùng lũ bạn, một phần đang trong thời gian cấm túc nên ở nhà cho lành đời.
Một ngày cuối tuần đẹp trời, nắng không gay gắt. Sắp bước sang thu rồi, trời cứ dễ chịu hẳn. Nằm lười biếng trên giường nhìn ra ngoài trời.

Có hai ngày không liên lạc với em mà thấy nhớ nhớ. Cầm máy lên muốn gọi, viết tin nhắn muốn gửi đi…nhưng mà lại chẳng thấy cần thiết. Dù sao thì em cũng đã tuyệt tình cốc rồi…có bao giờ tôi sến thế này đâu? Ôi trời ơi đàn bà…
Chắc là cả chiều nay phải tự vấn về bản thân quá…Thôi làm vài trận PS với thằng bạn vậy.
Chập choạng tối đang ăn cơm với cả nhà thì điện thoại kêu ầm lên. Con bạn gọi, lại có tiệc tùng gì đây.
- Gì mày?
- Nhả em kia rồi hả?
- Ờ, sao mày biết.
- Nó theo bồ cũ tới bar…
- Làm gì? Ờ mà kệ nó, chả liên quan tới tao nữa_mặt tôi nóng bừng lên, cảm giác được mạch máu đang chảy dưới da
- Như mày mà bị thằng khác cuỗm gái trên tay thế hả?_nó cười khà khà, tôi tức muốn ói máu.
- Cái con khỉ, kệ tao. Dẹp đi tao đang ăn cơm.
Tắt máy, tôi bỏ bát cơm không nuốt nổi nữa. Đi lên phòng. Cái gì mà bám tôi miết vậy? Đang yên ổn. Bực mình. Nó đi với cái thằng khốn đấy vào mấy chỗ đó làm cái gì không biết nữa. Nhớ lại cái lần đầu thấy nó lén lút bước qua bước lại, tránh hết mọi sự động chạm nhỏ nhất vào cơ thể nó, thế mà bây giờ có người dẫn vào rồi chắc tự tin lắm. Khoác tay, ôm eo người ta nữa. Phát điên lên được ấy. Ô hay, thì mặc kệ nhà nó, mắc mớ gì đâu mình phải khó chịu. Này, đừng nói ghen nha? Tỉnh lại đi con.
Đi qua đi lại trong phòng, ngồi một chỗ cảm giác như lửa thiêu đốt trong lòng ấy. Thề với các bác, khó chịu không tưởng được…trong lòng cứ bồn chồn, lo lắng không yên…
Cuối cùng thì cũng phải bấm số gọi cho con bạn.
- Gì mày?
- À…tao hỏi mày chút…
- Gì nói đi?
- Nãy mày bảo…
- Mày hỏi con nhỏ đấy hả?
- Thì đại loại thế_ngượng thật đấy, đã bảo không quan tâm, giờ lại đi hỏi.
- Thì hỏi đại, làm gì mày ầm à ậm ừ thế? Tụi tao tan rồi, nãy thấy nó đi với thằng kia vào bar làm gì không biết, nhưng thấy thằng này ép con nhỏ uống, lúc tụi tao về con nhỏ gần xỉu rồi.
- Cái gì? Mày về từ bao giờ?
- Mới bước chân ra khỏi bar thì mày gọi…đang tính đi hóng gió, đi không? Cái quái gì mà mày quan tâm nó thế? Yêu rồi hả?_nó cười khà khà
Tôi tắt máy lao như thằng điên xuống nhà lấy xe máy phóng vù vù tới bar. Hi vọng em được an toàn_đấy là điều duy nhất tôi nghĩ tới tại thời điểm này.
Trời thương cho tấm chân tình. Vừa đỗ xe cái xịch xuống thì cũng đúng lúc thằng khốn đấy bế em ra khỏi bar chuẩn bị đưa em lên taxi, đi đâu thì tôi không biết. Tôi thực sự lưỡng lự không biết có nên qua đấy và giành lấy em từ tay hắn. Vì sao à? Tôi chẳng là cái quái gì của em cả, người em yêu là hắn, người em dâng hiến đầu tiên cũng là hắn…và nếu bây giờ hai người đó quay lại với nhau thì việc em đi đâu với hắn, làm gì với hắn, nó có nghĩa lý gì với một người đứng ngoài cuộc đâu? Nhưng hiện giờ em đang say, và có khi nào thâm tâm em không muốn điều này xảy ra, nếu như vậy tôi nên giúp em. Tâm tư rối bời…Nghĩ lại những lời hôm qua em nói. Cay cú!
Tôi quay đầu xe đi về. Trong lòng buồn rũ rượi. Yêu rồi thì phải! Đây cũng là lần đầu tiên tôi tự nguyện về nhà khi có chuyện buồn mà không đi tìm gái hoặc rượu…đời còn vui chán.
***

Dạo này tinh thần đến lớp cứ phải gọi là tăng nhanh rõ rệt. Nhưng đến lớp ngồi nghe thầy dạy cứ như gà mắc tóc…chả hiểu mô tê gì lại cứ ngồi ngáp dài ngáp ngắn. Đêm qua game cày cả tối không chợp mắt được chút nào.
Đang say sưa chém gió như thần thì có tin nhắn. Em nhắn @@
- Anh…
Có chuyện gì nhỉ? Hôm trước rõ ràng còn bảo mình biến đi, hôm nay lại chủ động nhắn tin trước. Cái thằng khốn kia nó lại nói chuyện gì với nhỏ đó nữa sao? Có nói gì thì cũng đâu có quan trọng gì nữa? không lẽ lại bảo tôi giở trò lại kêu người đến đánh nó tiếp. Mà đã rõ ràng thế rồi còn nhắn tin làm gì nữa? Tôi cũng có phải là hạng người gọi thì đến, bảo đi thì đi…tự trọng cũng đâu thua kém gì gái nhà lành đâu. Mồm nói vậy, bụng nghĩ vậy, nhưng tay vẫn nhắn tin trả lời
- Gì?
- Em muốn nói chuyện với anh chút, có được không?_có vẻ thân mật hơn rồi đấy, bẵng đi thời gian mà nói chuyện nghe ngọt xơn xớt.
- Đang nghe đây.
- Chuyện hôm trước, em thực sự…xin lỗi anh.
- Lỗi gì? Chuyện gì? Chả nhớ.
- Vì em chỉ nghe từ một phía, là em sai rồi. Em muốn xin lỗi anh vì đã xúc phạm tới anh như vậy
- Bỏ đi, chả sao cả.
- Vâng, em cảm ơn anh. Chào anh nhé!
Ô hay cái con bé xấu xa, nói dỗi kiểu đấy mà cũng nghĩ là người tat ha thứ rồi à? Con gái đáng nhẽ ra phải nhạy cảm hơn chứ. Ít nhất thì cũng phải sướt mướt, đừng có nói với em giọng như thế, em thấy sợ lắm, anh đừng lạnh nhạt với em thế nữa, em biết em sai rồi…đằng này…hừ…chỉ được có thế thôi đấy. Nhưng mà điều gì khiến em ngộ ra được nhỉ? Thằng khốn nạn kia thì chắc chắn không bao giờ hắn dám nói ra, cái đồ đàn bà. Thế thì vì điều gì lại khiến em đi xin lỗi tôi? Rõ ràng là cái thái độ giống như muốn băm nhỏ tôi cho cá ăn hôm trước còn khiến tôi thấy hãi cơ mà…không thể chỉ nằm xuống vắt tay lên trán mà ngộ ra nhanh thế được, các bác có đồng ý không? Thế là phải nhắn tin lại hỏi (ít nhất cũng có cái lý do chính đáng chứ)
- Nhưng sao tự nhiên lại xin lỗi?
- Vì em nhận ra lỗi của em, thì em xin lỗi. Làm sai thì xin lỗi thôi.
- Tự ngộ hả?
- Đúng rồi…ừm…em hỏi anh một chuyện được không?
- Cho phép hỏi.
- Làm sao mà anh với người đó, lại đánh nhau? Vì người đó, nói điều gì đúng không? Anh nói lại cho em được không?
- Thực ra, có những chuyện giữa hai người đàn ông mới giải quyết được với nhau. Và có những chuyện bắt đầu nguyên nhân là do mình nhưng mình không biết có khi lại tốt hơn. Nếu có một người tình nguyện giữ bí mật cho mình, có phải sẽ tốt hơn so với việc cứ giữ nó trong lòng và chịu đau khổ, đúng không?_hôm nay ăn nói sướt mướt gớm
- Vậy thì em cảm ơn người tình nguyện giữ bí mật nhé. Anh nói đúng, em biết quá nhiều rồi, tốt nhất là giờ em không nên biết cái gì nữa. Vì dù sự thật có như thế nào thì tất cả cũng chỉ ra một kết quả cuối cùng thôi. Làm phiền anh rồi…chào anh nhé!
Bỗng thấy mọi thứ trở nên vô nghĩa quá. Đời người nói ra cho cùng thì cũng toàn đi lừa nhau là chính. Cái gì mà gái ngoan, cái gì mà con nhà lành. Mặc đồ vào thì phân thằng sang thằng hèn, cởi đồ ra thì cũng như nhau hết.
Chinh chiến bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn bị lừa, chắc dạo này già cả nên mắt mũi tèm nhem hết cả rồi…
Chiều Hà Nội trở gió, chắc là sắp mưa lớn.
Chập choạng tối thì trời mưa như trút nước. Càng mưa đường càng ngập nước lênh láng. Đứng trên tầng nhìn dòng người bì bõm nhích từng chút đi mà thấy hài. Rõ ràng là một bộ mặt của cả đất nước mà cứ mưa cái là đường lớn đường nhỏ nước ngập tràn trề như vỡ đê. Có mấy thằng cà chớn, đi đường nước mà nó rú ga chạy ầm ầm, nước bắn lên tung tóe, bọn con gái cầm ô đi hai bên đướng bị tạt ướt hết rú lên ầm ĩ…
Mưa này còn dai dẳng, tối nay nghỉ ở nhà khỏi lượn lờ.
Bấm máy gọi cho em. Tự nhiên muốn nghe giọng em, không phải gì cả…
- Đang làm gì thế?
- Em đang đợi tạnh mưa…
- Em đang ở đâu à?
- Vâng, hôm nay em hội thảo ở trường, bây giờ mới tan, nhưng mưa to quá, em đợi tạnh mưa đã rồi về.
Tôi nhìn ra ngoài trời qua ô cửa kính, gió vẫn không ngừng vi vu, mưa đập ầm ầm vào cửa…từ trường em đi ra bến xe bus rất xa…
- Sao không bảo bạn tới đón về?
- Hì hì_em cười_em có chân em tự về được mà, sao phải phiền tới người khác?
- Đợi anh 20 phút, anh qua đấy.
Tôi cúp máy, không đợi em trả lời, tôi biết chắc chắn em sẽ từ chối. Em có gọi lại nhưng tôi không nghe máy. Một đứa con gái kỳ lạ, ít nhất thì đối với tôi là như vậy, không phải là gái hư, vì em có thể lợi dụng tôi, tôi có tiền, nhưng em không làm thế. Tự trọng thì cao ngút, luôn từ chối tất cả những gì người ta muốn dành cho, không muốn nhận một ân huệ nào cả. Nhưng lại có thể dâng hiến, có thể hi sinh bản thân vì một thằng khốn nạn không xứng đáng với em. Còn tôi, lại như một thằng dở hơi mù quáng cứ chạy theo làm những chuyện điên rồ chỉ để hoàn thành lời cá cược với thằng bạn. Một thằng con trai cố gắng bảo vệ cái sĩ diện hão. Sau đó thế nào thì đến tôi cũng không biết được. Nhưng tôi biết, lúc thấy em cười, tôi cũng rất vui.
Đường ngập nước, còn tôi cứ phóng xe vù vù như một thằng điên. Rồi lại có một đứa nào đấy đứng ở một nơi sạch sẽ, ấm cúng và nhận xét về tôi: thằng cà chớn, thích thể hiện. Có nhiều bác chắc cũng chửi em ngu vì dại gái, thưa thật với các bác cũng không hiểu em đang nghĩ cái gì nữa, em muốn gặp Phương Vy và bảo vệ cho em ấy mà thôi.
Tôi phóng xe vào tới tận đại sảnh trường em. Rất nhiều người đang chờ đợi như em, đứng theo từng đôi, từng nhóm. Tôi tìm thấy em đang đứng đứng nhìn mưa một mình, đôi tay nhỏ nhắn đang cố gắng hứng lại dòng nước đang tuôn từ mái xuống, từng dòng thi nhau đổ vào tay em. Em cười…
- Phương Vy_tôi gọi em
Em ngơ ngác tìm kiếm nơi phát ra tiếng gọi. Thấy tôi trần trụi đứng đấy, Em sững lại một chút rồi đội mưa chạy về phía tôi:
- Sao anh không mặc áo mưa.
Đưa chiếc áo mưa duy nhất cho em tôi cười:
- Anh thích tắm mưa.
- Vậy em cũng tắm mưa_em bỏ áo mưa trở lại rồi trèo lên xe_đi anh.
- Cảm đấy.
- Thì cả hai cùng cảm.
- Lạnh lắm đấy.
- Anh cũng vậy mà
Tôi lắc đầu. Phóng xe đi. Em bướng bỉnh nên cứ chiều em, miễn sao em vui.
- Sao anh lại đến?
- Để đèo em về…
- Sao cứ tốt với em vậy?
- Vì anh thích em…
Nàng im lặng. Tôi mỉm cười. Gió thổi buốt từng cơn xuyên vào da thịt, mưa đập vào mặt rát không chịu được.
Đường về nhà em nước dâng to hơn…cứ đà này dễ chết máy lắm. Mà giờ chết máy chỉ có nước đẩy bộ đi về nhà mà thôi. Phủi phui cái mồm. Vừa nói xong thì xe đứng im bất động, đề thế nào cũng không chịu chạy. Nước ngập ống bô rồi, chạy bằng niềm tin. Tôi méo mặt dựng chân chống trèo xuống.
- Sao thế anh?_nàng tò mò hỏi
- Xe chết máy_tôi nhún vai, tìm cách gì bây giờ?
- Vào trú tạm chỗ nào đi đã anh, mưa còn lớn quá, càng ngày càng như trút nước ấy_nàng đề nghị
Tôi đồng ý, cùng nàng đẩy xe vào một cái nhà gần đấy trú tạm mái hiện. Lạnh thấu.
- Em lạnh lắm không?
- Lạnh bằng anh_em cười tươi, đôi môi đang tím tái dần.
- Ngốc, anh là con trai, anh chịu lạnh giỏi hơn đấy._tôi gõ nhẹ vào đầu em, muốn ôm em vào lòng lắm các bác ạ
- Em là siêu nhân mà.
Em lại tiếp tục chơi trò hứng nước. Đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mắt, lâu lâu lại hấp háy vì mưa bắn vào. Những khoảnh khắc như vậy nhìn em yếu đuối, mong manh lạ lùng. Chỉ muốn bên cạnh em, bảo vệ cho em thôi. Nhưng em có người khác, cần người khác. Và liệu nếu em biết những gì tôi làm từ trước tới giờ chỉ là sự thách thức lẫn nhau giữa những thằng con trai, liệu em có hận tôi nhiều không?
- Anh thích mưa không?
- Anh cũng không biết nữa, có lúc thích, có lúc không.
- Thế lúc này thích không?
- Không thích.
- Tại sao?
- Mưa làm em lạnh…(cười cười)
- Anh cười đẹp hơn nhiều đó, nhìn mặt anh lúc không cười đáng sợ lắm đó_em chu cái môi lại nhận xét, nhìn đáng yêu kinh khủng.
- Vậy em chọc anh cười đi.
- Thôi, em không có khiếu. Em thích mưa lắm.
- Sao em thích mưa?
- Vì khi đi trong mưa, sẽ không ai biết mình đang khóc cả. Mưa làm cho tâm hồn con người ta thoải mái hơn, tâm hồn người ta phiền muộn, mưa cũng có thể gột rửa tất cả, giống như không khí sau mưa sẽ mát mẻ hơn, thoáng đãng hơn, ít bụi bặm hơn đó_mắt em mơ màng nhìn về phía mưa…
- Con gái dân văn có khác, nói chuyện triết lý quá. Anh không suy nghĩ sâu xa như thế. Cứ như hôm nay là anh không thích mưa rồi.
Em quay sang tôi cười toe, bắn nước vào mặt tôi.
- Đồ ngốc, em không thấy lạnh chút nào cả.
- Ai là đồ ngốc của em đấy hả? Anh lớn tuổi hơn em đấy.
- Bộ anh nghĩ lớn tuổi hơn là sẽ không ngốc hả?
- Hơn em một nồi bánh chưng thì chắc là không ngốc bằng em rồi.
- Í cái đồ trẻ con anh thích nghe hát không?
- Nghe nghe_sướng rơn ấy chứ
- Hôm nay cảm ơn anh đèo em về, em hét anh nghe một bài ha?
- Hét hả? rồi anh chuẩn bị tư thế rồi, em hét đi.

Nàng e hèm một cái rồi hát. “mưa” các bác ạ, giọng nào cao vút, ngân nga. Giọng hay thế hát hay cũng đúng rồi. Nhìn em hát thấy xốn xang hết cả ruột gan…đang mơ màng thì bỗng nhiên em reo lên:
- A tạnh mưa rồi, về thôi anh.
- Ôi trời ơi em còn hát chưa xong nữa
- Hôm sau hát tiếp, về đi không lát mưa nữa mà coi.
- ờ thì về vậy_tiếc hùi hụi, mưa thêm chút nữa có phải tốt không, tự nhiên thích mưa rồi đấy.
Hôm nay em cảm kích tôi lắm. Chưa về tới nhà đã thấy em nhắn tin hỏi thăm anh về tới chơi, lúc về lại còn dặn dò cẩn thẩn nữa. Kiêu một chút, tôi còn chả nhắn tin lại. Đi ngâm nước nóng cho tan hết đá đã, người phải cứ gọi là đông cứng lại một cục rồi.
Tắm xong ra thấy 5 cuộc gọi nhỡ và 4 tin nhắn của em:
- Anh ơi vê tới chưa? Vê tới nhắn tin lại cho em liền nha.
- Anh ơi sao anh đi về lâu thế?
- Anh ơi anh có chuyện gì thế?
- Anh ơi đừng làm em lo
Hôm nào cũng quan tâm tôi vậy có phải tốt hơn không? Thấy ấm áp quá, chắc nàng đang cuống cuồng không biết có xảy ra chuyện gì với tôi không. Nghĩ tới cái mặt nàng đang hoảng hốt, lo lắng lại cứ muốn cười một mình. Đang tính gọi lại cho nàng thì nàng lại gọi lại. Tự nhiên lại nghĩ ra kế hay thế nên im lặng, bỏ máy vào hộc bàn và leo lên giường đi ngủ. Để mai tính em là cáo già mà các bác…còn nàng có phải là nai tơ hay không thì chưa biết được


Hết chap 8...
« Chap 7 <|> Chap 9 »

Nay em,lam co dau cua anh nhe,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử
Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại