Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

[Truyện] Nếu ốc sên có tình yêu Chap 10,Đọc truyện tình yêu hay

Truyện-Nếu ốc sên có tình yêu

.(Truyện tình yêu-Teen-Học sinh)

.(Tác giả : Greenrosetq)

.(Post by Thehe9x.mobi-Admin)


  Chap 10:


Buổi chiều ngày thường, công viên rất ít người, chỉ có mấy ông già ngồi chơi cờ tướng. Hứa Hủ đi tới công viên, nơi Diệp Tử Tịch bị thương, cô bất chợt nhìn thấy một người đàn ông ngồi dưới ánh mặt trời chói chang, mỉm cười với cô.

Là người đàn ông đi cùng Diệp Tử Tịch ngày hôm đó, tên Diệp Tử Kiêu.

Không giống lần trước, hôm nay anh ta mặc bộ đồ thể thao màu xám trắng, càng tôn lên nước da trắng, khiến anh ta càng trẻ trung hơn. Mái tóc đen ngắn rơi xuống trán, đuôi mắt dài lấp lánh. Trông anh ta rất đẹp trai, giống ngôi sao trên tạp chí.

“Đợi năm ngày liền, cuối cùng cũng tìm thấy em.” Diệp Tử Kiêu phủi cỏ dính trên người, đứng dậy đi đến trước mặt Hứa Hủ, thân hình cao lớn của anh ta che phủ Hứa Hủ trong giây lát: “Tối nay tôi muốn cùng em ăn cơm.”

Hứa Hủ cau mày, nhìn anh ta bằng ánh mắt quái dị: “Tôi không ăn, mời anh tránh ra.” Nói xong, cô đi vòng qua người Diệp Tử Kiêu, quan sát thảm cỏ dưới chân.

Diệp Tử Kiêu ngẩn người mất mấy giây mới có phản ứng, Hứa Hủ không đếm xỉa đến anh ta.

Từ trước đến nay, Diệp Tử Kiêu biết rõ, ngoại hình của anh ta có sức hấp dẫn lớn đối với phụ nữ.

Bởi vì tính đến khả năng có thể gặp lại cô cảnh sát khiến anh ta hứng thú, hôm nay trước khi ra cửa, Diệp Tử Kiêu cố ý chăm chút bề ngoài.

Tuy Diệp Tử Kiêu từng nghĩ đến chuyện bị từ chối, nhưng phản ứng vừa rồi của Hứa Hủ khiến anh ta không khỏi bất ngờ. Không ngượng ngùng, không thảng thốt, không khẩn trương, không do dự.

Cô không hề có phản ứng bình thường của một người phụ nữ trước sự theo đuổi của một người đàn ông tuấn tú.

Diệp Tử Kiêu âm thầm đánh giá Hứa Hủ. Hôm nay cô mặc áo khoác gió màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng, khiến cô trông càng mảnh mai. Dáng người cô vốn nhỏ bé, ngồi xổm dưới chân anh ta, trông lại càng bé nhỏ hơn.

Vậy mà cô gái nhỏ này dám từ chối anh ta.

Diệp Tử Kiêu quyết định đổi cách khác: “Em đang bận gì thế? Nghiên cứu vụ án à?”

Hứa Hủ chẳng thèm ngẩng đầu nhìn anh ta: “Cảnh sát phá án, mời anh đi chỗ khác, đừng gây trở ngại.” Sau đó, cô đứng dậy, chăm chú quan sát xung quanh.

Thật ra ngày hôm đó, Hứa Hủ hơi có ấn tượng với Diệp Tử Kiêu. Bởi vì anh ta tương đối lắm lời, lúc cô tiến hành cấp cứu, anh ta ở bên cạnh lải nhải vài câu.

Vì vậy, trong con mắt cô, tình hình hiện tại là, một người qua đường A vô vị, tự luyến và ngạo mạn, đột nhiên nhảy ra đòi ăn cơm với cô.

Tất nhiên cô chẳng bận tâm đến anh ta.

Diệp Tử Kiêu trầm mặc trong giây lát rồi quay người bỏ đi. Hứa Hủ nghe thấy tiếng bước chân anh ta đi mỗi lúc một xa, xung quanh cuối cùng cũng khôi phục sự yên tĩnh.

Đứng ở bãi cỏ một lúc, Hứa Hủ tiếp tục đi đến công viên tiếp theo. Trước khi ra về, Hứa Hủ chợt nhớ tới Diệp Tử Kiêu, lại đưa mắt nhìn quanh, anh ta quả nhiên mất dạng, cô cảm thấy nhẹ người.

Ai ngờ vừa đi ra cổng công viên, Hứa Hủ liền nghe thấy tiếng bước chân đáng ngờ ở đằng sau. Cô lập tức dừng bước, quay đầu, phát hiện Diệp Tử Kiêu đang đi theo cô ở một cự ly không xa không gần, gương mặt anh ta điềm nhiên như không.

“Có chuyện gì sao?” Hứa Hủ lên tiếng hỏi.

“Tôi muốn cùng em ăn cơm.”

“Tôi từ chối.”

“Ờ.”

Hứa Hủ không nhìn anh ta, tiếp tục bước đi. Nhưng Diệp Tử Kiêu nhanh chóng đuổi tới nơi. Hứa Hủ lại quay đầu, anh ta nhìn cô cười cười, ánh mắt đầy vẻ thích thú, thậm chí ẩn hiện tia đắc ý.

Từ trước đến nay, Hứa Hủ chưa từng gặp người nào bám dai như vậy, cô cũng không thể hiểu nổi tư duy của anh ta. Trực tiếp từ chối vô dụng, cô không thích nói những lời thừa thải, thế là chẳng thèm để ý đến anh ta, nhanh chóng rời khỏi công viên, lên tàu điện ngầm.

Người đi tàu không đông cũng không ít. Hứa Hủ vừa đứng ở một góc liền nhìn thấy Diệp Tử Kiêu đứng đối diện cô, cách cô khoảng một mét. Anh ta tựa người vào thành tàu, khoanh tay nhìn cô chăm chú. Hứa Hủ coi như anh ta không tồn tại, lạnh nhạt đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

Tuy nhiên, những người xung quanh không được bình thản như Hứa Hủ.

Diệp Tử Kiêu vốn cao lớn, chân dài tay dài, đứng chiếm một góc. Hơn nữa, ngoại hình của anh ta quá xuất chúng, vẻ đẹp ngạo mạn của anh ta nổi bật giữa khoang tàu. Những người xung quanh vô thức giữ khoảng cách với Diệp Tử Kiêu, trong khi mấy cô gái trẻ thỉnh thoảng liếc nhìn anh ta.

Sau đó, nhanh chóng có người phát hiện, người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai này không rời mắt khỏi Hứa Hủ. Thế là vô số ánh mắt hiếu kỳ hướng về phía Hứa Hủ. Hai má Hứa Hủ dần nóng ran, cô lạnh lùng lườm Diệp Tử Kiêu một cái. Đến trạm tiếp theo, Hứa Hủ lập tức xuống tàu. Diệp Tử Kiêu đương nhiên đi theo cô. Bắt gặp gương mặt nghiêng lạnh nhạt nhưng đỏ ửng của cô, tâm trạng của anh ta trở nên rất vui vẻ.

Khoảng thời gian tiếp theo, Diệp Tử Kiêu bám theo Hứa Hủ như hình với bóng. Hứa Hủ lượn quanh công viên, anh ta liền tìm ghế đá ngồi nghỉ, dõi theo bóng lưng cô, không để cô rời khỏi tầm mắt của anh ta. Hứa Hủ đi tàu điện ngầm, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình trước mặt mọi người. Hứa Hủ lên taxi, anh ta lập tức ném cho tài xế một trăm nhân dân tệ rồi ngồi vào ghế trước, lại tiếp tục ngắm Hứa Hủ qua gương chiếu hậu.

Ban đầu, Hứa Hủ rất khó chịu, cô nhìn anh ta bằng ánh mắt muốn giết người, lạnh lùng kêu anh ta biến đi. Nhưng Diệp Tử Kiêu từ đầu đến cuối chỉ lặp đi lặp lại câu nói: “Tôi muốn cùng em ăn cơm.”

Cuối cùng Hứa Hủ quyết định không bận tâm đến anh ta, chuyên tâm nghiên cứu hiện trường phạm tội.

Lúc đến công viên thứ tư đã là mười giờ tối. Công viên đã đóng cửa. Hứa Hủ rút thẻ công tác, bảo nhân viên quản lý mở cửa cho cô. Diệp Tử Kiêu vừa định đi vào, Hứa Hủ lập tức nói với nhân viên quản lý: “Tôi không quen biết người này, anh đừng để người không phận sự vào trong.”

Thấy phong thái của Diệp Tử Kiêu không tầm thường, nhân viên quản lý lịch sự mời anh đi chỗ khác. Diệp Tử Kiêu dõi theo hình bóng nhỏ bé của Hứa Hủ một mình đi vào đêm tối, ngữ khí của anh ta lạnh hẳn: “Anh không nhìn ra sao? Cô ấy là bạn gái của tôi.”

Nhân viên quản lý còn đang lưỡng lự, giọng nói lạnh nhạt của Hứa Hủ truyền tới: “Nếu anh để anh ta vào bên trong, hai người đều phạm tội cản trở công vụ.”

Kết quả, Diệp Tử Kiêu bị ngăn ở bên ngoài công viên.

Anh ta đứng ngoài cổng một lúc, Hứa Hủ vẫn không thấy bóng dáng. Nhân viên quản lý hiếu kỳ dò xét anh ta: “Cô cảnh sát vừa rồi là bạn gái cậu thật sao?”

Diệp Tử Kiêu trả lời lãnh đạm: “Sớm muộn gì cũng là bạn gái của tôi.”

Nhân viên quản lý bật cười. Diệp Tử Kiêu ném bao thuốc cho anh ta, hai người trò chuyện một lúc, Diệp Tử Kiêu tìm một cái ghế ngồi đợi ở cổng.

Khi Hứa Hủ đi ra khỏi công viên, người quản lý lập tức nháy mắt với cô. Thuận theo ánh mắt của anh ta, Hứa Hủ phát hiện Diệp Tử Kiêu đang ngồi trên ghế cách vài bước chân. Anh ta tựa đầu vào thành ghế, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân bất động, chỉ có lồng ngực phập phồng.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống, khiến Diệp Tử Kiêu trông như bức tượng điêu khắc đang ngủ say. Hứa Hủ vừa có phát hiện mới về vụ án, tâm trạng của cô không tồi. Vì vậy, ngắm gương mặt yên tĩnh của Diệp Tử Kiêu, cô không thấy anh ta đáng ghét như hồi chiều.

“Cô cảnh sát, bây giờ trời rất lạnh, ngủ như vậy dễ bị cảm lắm. Cô mau đi gọi cậu ấy dậy đi!” Nhân viên quản lý nói.

Hứa Hủ liếc anh ta một cái: “Chào anh!” Nói xong cô lập tức đi bộ về bến tàu điện ngầm.

Khi Hứa Hủ khuất bóng, Diệp Tử Kiêu liền mở mắt đứng dậy, dõi theo phương hướng cô vừa rời đi. Cô gái này quả là cứng rắn, không một chút mềm lòng. Chẳng phải cô là cảnh sát hay sao? Dù nhìn thấy người xa lạ ngủ trên đường phố cũng nên nảy sinh lòng thương hại mới đúng?

Không đếm xỉa đến ánh mắt giễu cợt của nhân viên quản lý, Diệp Tử Kiêu kéo vạt áo khoác, co vai rụt cổ, đúng là... lạnh thật đấy!


Đọc truyện tình yêu

Tags:Neu oc sen co tinh yeu ,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh
Cùng thể loại được đề cử

Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Cười | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại