Wap đọc Truyện hay,Truyện ma,kinh dị-Thehe9x.Mobi

Wap-Thế hệ 9X-Mobile

Icon lênIcon lên


Truyện[Trường học vampire]-Chap 51,Đọc truyện tình yêu học sinh

Trường học Vampire

[ Truyen Tinh Yeu-Tinh cam-Teen ]

Đọc Truyện Tình Yêu

Author:Thuyuuki
Post by Thehe9x.mobi(Admin)


Chap 51:Kí ức rời rạc.


 - Quác…quác…quác

 Con quạ xám cất lên những tiếng kêu đầy ma quái rồi xà xuống ngay bên cạnh Demonzu, hậu duệ đời thứ hai của tộc Hondo cũng là người vừa mới thức dậy sau giấc ngủ dài triền miên.

 Tooya từ ngoài bước vào trong đại sảnh, dáng người thanh tú, cùng khuôn mặt đẹp pha chút buồn của anh khiến vạn vật xung quanh đều phải ngẩn ngơ ngắm nhìn.

 Demonzu đang ngồi trên chiếc ghế bành dành cho trưởng tộc, hắn vươn tay khẽ vuốt ve đầu con quạ xám, mái tóc bạc trắng dài đến đầu gối bay phất phơ trong gió.

 - Hà…cuối cùng thì cậu chủ cao quý của tộc Hondo cũng trở về gặp ta rồi?

 - Cháu xin lỗi vì không thể về sớm để chào đón sự trở lại của người, vì trường học không phải là cái chợ nên không thể tùy tiện ra vào được. _Tooya nhẹ nhàng nói, đôi môi thoáng nở một nụ cười mỉa mai.

 - Vậy sao? Ta hiểu mà, nhưng ta thắc mắc là do trường học không cho phép hay là cháu không muốn về?_ Demonzu nheo mắt nhìn Tooya.

 - Haha…xem ra người đang trách tội cháu vì tội chậm trễ, nếu vậy thì cháu xin lỗi, mong người hãy bỏ qua cho.

 - Hửm, đừng hiểu lầm, ta không có ý trách cháu, ta gọi cháu về cũng chỉ vì muốn hỏi cháu một việc mà thôi._ Demonzu khẽ nhấp một ngụm trà từ tốn nói.

 - Có việc gì xin người cứ hỏi.

 - Cháu…có biết là mình còn có một đứa em họ đang học ở trường Lanci không?

 “Quả nhiên ông ta đã biết, xem ra ông ta đang định thăm dò ta đây” Tooya lo lắng nghĩ khuôn mặt đã trở lên xám xịt.

 - Sao vậy Tooya? Nói gì đi chứ._ Demonzu nhíu mày giục dã.

 - A...Vâng, có chuyện đó sao, đây là lần đầu tiên cháu nghe nói mình có một đứa em họ đấy.

 - Không biết ư? Lạ thật, thế chắc là cháu vẫn còn nhớ Shita, em gái của ba cháu chứ?_ Demonzu nhíu mày dò xét.

 - Tất nhiên là cháu nhớ Shita sama, người ấy cháu đã từng gặp một lần hồi nhỏ._ Tooya thận trọng nói.

 - Ta nghe nói, cô ta đã có một đứa con gái dòng lai và nó hiện đang học tại trường cấp 3 Lanci. Chà ta rất muốn đi gặp nó, chắc là nó đẹp không kém Shita đâu nhỉ?_ Demonzu nói rồi nhìn thẳng vào mắt Tooya, đôi mắt trắng xanh của hắn lóe lên những tia sáng đầy hiểm ác.

 Tooya hơi giật mình trước ánh mắt lạnh lùng xuyên thấu của Demonzu, anh khẽ nhíu mày suy nghĩ rồi chợt thả lòng người, cười bình thản:

 - Nếu cháu không nhầm thì cả hai mẹ con họ đều đã chết mất xác dưới nòng súng của cận vệ nhà Hondo rồi còn đâu.

 - Láo xược…RẦM…_ Demonzu quát lên rồi chợt dộng mạnh nắm đấm xuống chiếc bàn bên cạnh khiến nó gãy vụn._ Ngươi còn dám lừa ta nữa ư? Nếu không phải vì ngươi là người kế thừa duy nhất của tộc Hondo thì ta đã sớm trừng phạt ngươi rồi. 10 năm trước vì những mưu ma chước quỷ của ngươi mà ta đã để con bé đó sống sót làm ảnh hưởng đến dòng máu thuần chủng thiếng liêng._ Demonzu giận dữ nói, trên trán hằn những vết nhăn sâu hoắm, chiếc mũi khoằm của hắn hơi phập phồng.

 - Xem ra không thể dấu ông được nữa rồi, đúng là Yume đang ở trường Lanci. Nhưng có biết thì cũng vô ích thôi vì ông sẽ không thể động vào cô ấy được đâu._ Tooya khẽ nhắm mắt bình thản nói.

 - Ngươi…sao ngươi dám._ Demonzu tức dận chỉ thẳng tay về phía Tooya.

 - 10 năm trước một đứa trẻ 8 tuổi đã quỳ xuống cầu xin ông tha chết cho một cô bé 6 tuổi nhưng ông không hề lưu tâm đến lời cầu xin ấy, đá văng thằng bé ra khỏi chân mình và lạnh lùng hạ lệnh giết cô bé. Nhưng 10 năm sau mọi việc đã khác, tôi sẽ không bao giờ còn quỳ xuống cầu xin ông tha chết cho Yume nữa bởi tôi sẽ dùng chính sức mạnh của mình bảo vệ cô ấy.

 - Bảo vệ? Ngươi đủ khả năng ư?_ Demonzu nhếch môi khinh bỉ.

 - Khi thật lòng muốn bảo vệ một ai đó, khả năng sẽ không còn là vấn đề để lo lắng. Sống mấy nghìn năm rồi mà một đạo lí đớn giản như vậy ông cũng không hiểu ư?_ Tooya mỉa mai nói rồi không thèm cúi chào, quay đầu bỏ đi luôn.

 - Ngươi…đứng lại. Vì cái gì mà chống đối lại ta? Một con bé vampire dòng lai liệu có xứng để ngươi đánh mất tất cả?_ Demonzu tức giận rít lên ở đằng sau.

 ….

 - Tình yêu…

 - Cái gì?

 - Chính là tình yêu đã cho tôi những dũng khí để đối đầu với ông. À…tôi quên mất, một người cô độc luôn coi bản thân là nhất như ông thì làm sao biết được cái gì gọi là tình yêu. Hình như ông đã sống quá lâu rồi đấy, mau mau trở về với đất trời để con cháu thờ phụng đi._ Tooya nhếch môi nói rồi bước thẳng, dáng đi vững trãi, đẹp mê hồn.

 Demonzu tức đến hộc máu mồm những vẫn không thể làm gì được, chỉ bất lực hét lên những tiếng tức giận ở đằng sau. Không phải hắn không đánh bại được Tooya, đối với hắn thằng cháu ngỗ nghịch đó quá lắm cũng chỉ là một đứa nhóc con vắt mũi chưa sạch mà thôi. Nhưng đáng tiếc thay, nó lại là người thừa kế duy nhất của tộc Hondo, nếu giết nó há chẳng phải tự tay Demonzu kết thúc sự tồn tại của gia tộc Hondo rồi sao?

 Đúng là nan giải, hắn phải làm sao để vừa giết được con bé đó, lại vừa không làm hại đến Tooya? Demonzu nhíu mày suy nghĩ rồi chợt đứng bật dậy, mắt sáng bừng lên.

 Phải rồi, sao hắn lại không nghĩ ra nhỉ? Hắn…sẽ khiến con bé đó hận Tooya đến tận xương tủy. Nếu biết được sự thật đó chắc chắn trong mắt con bé, Tooya sẽ chẳng khác gì một ác quỷ. Lúc ấy, nó sẽ không cho Tooya đến gần, huống chi là bảo vệ và lúc ấy hắn có thể dễ dàng triệt hạ con bé đó.

 Demonzu nghĩ một hồi rồi chợt phá lên cười một cách man rợ, đến cả con quạ xám thân cận luôn đi bên cạnh hắn cũng phải khẽ rùng mình đầy sợ hãi.

 ------------------------------------------------------
 …

 Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?

 Chập chờn trong giấc mơ mờ ảo, câu hỏi ấy liên tục hiện lên trong đầu tôi, nơi tôi đang đứng là một trang viên lớn, đầy màu sắc âm u, ráng chiều đỏ rức thấp thoáng sau ngọn đồi thông. Xung quanh những ngôi nhà lớn được làm bằng gỗ sồi, thiết kế theo kiến trúc cổ im lìm đến rợn người.


 Trên các hành lang dài hun hút, người người đi lại tấp nập, khuôn mặt trắng xanh của họ lộ rõ vẻ lạnh lùng, đáng sợ. Tiếng bước chân nhẹ như gió thoảng.

 “Một nơi đáng sợ.”

 Tôi thầm khẳng định rồi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng cười vang lên bên cạnh. Dọc theo hàng hoa hồng thơm ngát, hai đứa trẻ một trai, một gái đang chơi đuổi bắt, khuôn mặt xinh xắn của chúng lộ rõ niềm vui thích, nụ cười liên tục xuất hiện trên khóe môi.

 Tôi hơi ngẩn ngơ ngắm nhìn chúng nô đùa, khóe môi bất chợt cong lên, để lộ một nụ cười thỏa mãn. Hai đứa trẻ này hiện lên như một bức tranh tuyệt đẹp, chúng giống như những vệt nắng hiếm hoi duy nhất còn sót lại trong bức tranh đầy u tối.

 Chúng vẫn tiếp tục nô đùa mà không chú ý đến tôi, dường như trong mắt chúng, sự xuất hiện của tôi là không đáng để lưu tâm.

 Hai đứa trẻ chạy đến ngày một gần tôi, hình như chúng không có ý định tránh tôi thì phải.

 Chỉ đến khi nghe thấy tiếng cười vang lên ngay bên cạnh, tôi mới chợt mình, vội tránh sáng một bên nhưng không kịp chúng đã đâm sầm vào người tôi.

 Tôi nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận cơn đau sau cú ngã nhưng thật kì lạ. Tôi vẫn đang đứng nguyên tại chỗ, hai đứa trẻ thì đã ở đằng sau từ lúc nào.

 Thế là thế nào? Có phải chúng vừa chạy xuyên qua tôi không? Chẳng lẽ tôi là người vô hình? Nếu vậy thì đây là đâu? Sao tôi lại xuất hiện ở đây? Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu khiến tôi như muốn nổ tung.

 Ở đằng sau, hai đứa trẻ đã bắt đầu thấm mệt, sau khi thằng con trai tỏ vẻ chịu thua hai đứa không rượt nhau nữa mà ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt cạnh vườn hoa.

 Chứng kiến hai đứa nhỏ từ nãy đến giờ tôi có thể thấy thằng nhóc kia đã cố tình chạy chậm lại, cố tình tỏ vẻ chịu thua để làm vui lòng con nhóc. Khuôn mặt rạng ngời của thằng bé dưới ánh nắng chiều hiện lên đẹp như một thiên thần. Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn thằng nhóc, bất giác mỉm cười khẽ thì thầm:

 “Thằng bé ngốc nghếch”

 Không hiểu sao khi nhìn thấy hai đứa nhóc này trái tim tôi lại cảm thấy xúc động vô cùng, có cảm giác như tôi đang được xem lại đoạn phim quay chậm kể về kí ức của mình vậy. Hai đứa nhóc xinh xắn như thiên thần này đem đến cho tôi một cảm giác rất thân quen. Nếu đây là một giấc mơ thì chúng là ai, tại sao tôi lại mơ đến chúng?

 …

 Ở đằng xa, trên chiếc ghế gỗ, thằng bé để con bé ngồi trên đùi mình, vuốt ve mái tóc tơ màu nâu mượt mà, cử chỉ dịu dàng ân cần vô cùng.

 - Mẹ nói, em sắp phải dời khỏi đây rồi._ Con bé chợt buồn buồn nói.

 - Tại sao?_ Bàn tay thằng nhóc chợt buông thõng, nó hỏi lại bằng giọng thảng thốt.

 - Mẹ nói ngài ấy sắp trở về gia tộc, ngài ấy là người mà tất cả mọi người đều sợ và ngài ấy thì lại không thích em ở đây._Con bé xụ mặt nói.

 - Người mà em nói đến chắc là ông cố, ông ấy sắp trở về sau chuyến đi đến Hi Lạp. Nhưng em yên tâm chỉ cần em muốn anh sẽ xin ông cố cho em ở lại._ Thằng nhóc mỉm cười dịu dàng nói.

 - Thật chứ? Anh quen người ấy sao?_ đôi mắt con bé sáng lên.

 - Ừ, anh có vào phòng ông ấy mấy lần và hình như ông ấy cũng có vẻ thích anh._ Thằng nhóc nói với vẻ đầy tự tin.

 - Vậy thì hay quá, em lại được ở đây chơi với anh rồi. hihi

 - Em…có muốn ở bên cạnh anh suốt đời không, Yume?_ Thằng nhóc đột nhiên hỏi bằng một vẻ mặt rất nghiêm túc khiến con bé ngơ ngác mất mấy giây rồi cũng gật đầu mỉm cười thật tươi:

 - Vâng, em muốn.

 - Anh cũng vậy._ Thằng nhóc mỉm cười, lại tiếp tục dịu dàng xoa đầu con bé, đôi mắt đen huyền ánh lên những tia sáng hạnh phúc.

 Nhưng…thằng nhóc vừa gọi con nhóc là gì cơ? Yu..me? Đó chẳng phải là tên của tôi sao? Là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay…

 =======

 Đột nhiên cảnh vật lại thay đổi, bên tai tôi tiếng gió rít vù vù nghe rợn người.

 Trước mắt tôi là một khung cảnh khác, vẫn vẻ âm u, tăm tối đó, nhưng lần này tôi đang đứng trong một tư dinh lớn, xung quanh trồng rất nhiều loại hoa màu đen đẹp kiêu hãnh.

 Lại là con nhóc ban nãy, trên tay nó cầm một bông hồng. Nhưng người đang đứng nói chuyện với nó không phải là thằng nhóc ban nãy mà là một thằng nhóc khác.

 Nó có mái tóc màu bạc đầy ma mị, đôi mắt tím tinh anh phát ra những tia sáng lạnh lẽo. Cả người nó vận đồ trắng tinh, khuôn mặt đẹp tựa như hoa có phần cáu kỉnh.

 - Mi là ai? Sao lại ở đây?_ Nó cất giọng khinh khỉnh hỏi con bé.

 - Thế cậu là ai?_ Không để ý đến thái độ khó ưa của thằng nhóc, con bé chỉ mỉm cười hỏi lại.

 - Mi chưa trả lời câu hỏi của ta.

 - Tôi là Yume Hana, rất vui được gặp cậu._ Con bé vui vẻ đưa tay ra trước mặt thằng nhóc.

 Thằng nhóc tóc bạc khẽ liếc đôi mắt lạnh lùng xuống bàn tay của con bé, hai tay nó vẫn đút trong túi quần tiếp tục hỏi bằng giọng chất vấn:

 - Không phải mùi của vampire thuần chủng, sao lại được phép đứng trước tư dinh này? Đây chẳng phải là tư dinh lớn của tộc Hondo sao?

 - Tộc Hondo? À…mẹ nói, tôi cũng có huyết thống với những người trong tộc này._ Con bé vô tư nói.

 - Cái gì?_ Thằng nhóc kêu lên đầy ngạc nhiên rồi chợt mím chặt môi, nhíu mày suy nghĩ.

 - Cậu đang suy nghĩ cái gì vậy?_ Con nhóc nghiêng đầu dò hỏi nhưng thằng nhóc dường như đang bất động không có ý định trả lời.

 - Hình như cậu rất cô đơn, tôi thấy cậu đứng đây một mình từ nãy đến giờ. Mình…đi chơi đi, hôm nay anh ấy phải đi học thêm nên tôi cũng cô đớn lắm._ Con nhóc thao thao bất tuyệt một hồi rồi kéo tay thằng ngóc đi luôn.

 Đến khi đã định thần lại thằng nhóc mới phát hiện bàn tay của mình đã nằm trọn trong tay con nhóc lạ hoắc kia tự lúc nào.

 - Này, buông ra._ Nó giật mình kêu lên, định giật tay ra.

 - Lặng im nào, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi rất đẹp._ Con nhóc thì thào, vẫn nắm chặt tay thằng nhóc.

 Thằng nhóc cau có khó chịu một hồi rồi cũng lặng lẽ để con nhóc dắt đi. Rõ ràng là thừa sức giật tay ra vậy mà vẫn để im cho con nhóc kéo, một thằng nhóc kì lạ!

 ….

 Cảnh vật thay đổi trong chốc lát, tôi lại trở về với khuôn viên trong vườn hoa ban nãy, trên chiếc ghế gỗ, là thằng nhóc và con nhóc ban đầu.

 Khuôn mặt dịu dàng của thằng nhóc không hiểu sao lại trở lên xám xịt, còn con nhóc bên cạnh thì đang tỏ vẻ hối lỗi vô cùng.

 - Sao em lại chơi cùng thằng nhóc nhà Akatsuki, còn nắm tay nó nữa?_ Thằng nhóc khó chịu hỏi, hai tay nó vòng trước ngực.

 - Tại…em buồn, mới lại cậu ấy cũng không có ai chơi nên…_ Con nhóc ngập ngừng nói.

 - Nên em và cậu ta cùng nhau vui vẻ mà quên mất anh đúng không?

 - Không phải đâu, em vẫn luôn nhớ đến anh mà._ Con nhóc vội lên tiếng phân bua.

 - Nhớ? Thật không vậy? Sao anh thấy em cười rất vui vẻ?_ Thằng nhóc nói với vẻ bất mãn.

 - Anh Tooya…hình như anh đang rất giận phải không?_ Con bé nhỏ nhẹ lên tiếng, ánh mắt của nó liên tục liếc chừng về phía khuôn mặt xám xịt kia.

 - Haizzz…_ Thằng nhóc thở dài rồi quay sang nhìn con nhóc, dí mạnh tay vào mũi nó nói_ Em muốn anh làm sao thì mới chịu ngồi yên đây? Chẳng nhẽ bắt anh phải để em vào túi áo? Hứa với anh đi, từ lần sau không được lại gần thằng con trai nào khác ngoài anh.

 - Hứ…vô lí quá thế ba em thì sao?_ Con bé phụng phịu hỏi lại.

 - Ngốc. Ba em là đàn ông chứ không phải con trai, thôi không nói nhiều nữa, hứa đi nào._ Thằng nhóc giục dã.

 - Vâng, em hứa.

 - Tốt lắm, móc nghoéo._ Thằng nhóc mỉm cười đưa ngón tay út ra.

 - Hừ…Biết thế em chằng thèm dạy anh cái trò này. Thì móc ngoéo…

 ===

 Nghe xong cuộc nói chuyện của hai đứa nhóc, tôi bỗng cảm thấy cả người mình đang run lên từng đợt. Thằng nhóc gọi con nhóc là Yume, con nhóc lại gọi thằng nhóc là Tooya, còn thằng nhóc tóc bạc nữa, chẳng lẽ chúng là…

 Đột nhiên bàn chân tôi bước hẫng, cả người rơi vào khoảng không vô định đằng sau, mọi cảnh vật trước đều nhanh chóng tan biến…

 .
 .

 - Anh Tooya…_ Tôi hét rồi bật người ngồi dậy, bàn tay nắm chặt lấy vạt chăn thở dốc.

 Giấc mơ về những đứa trẻ thật nhẹ nhàng yên bình nhưng sao tôi lại cảm thấy sợ hãi, bất an thế này. Những đứa trẻ ấy là ai giữa chúng và tôi có mối liên kết ràng buộc nào? Tại sao trong đầu tôi lại cứ hiên lên khuôn mặt của thằng tóc đen dịu dàng đó cùng với cái tên…Tooya.

 ===========================
 …
 Kai nắm chặt tay vào bậu cửa phòng Tooya Hondo, cậu khó nhọc xoay người bỏ đi, cố gắng để bản thân mình không nổi điên lên.

 Vốn dĩ định vào thăm cô ấy nhưng cảnh tượng không hay lại đập vào mắt khiến trái tim lạnh giá của cậu như bị ai bóp nghẹt.

 Trong giấc ngủ mê man, người mà cô ấy luôn gọi tên là Tooya Hondo. Điều đó đã chứng tỏ rằng bản thân cô ấy cần Tooya Hondo hơn ai hết và người khiến cô ấy nhớ đến ngay cả trong lúc ngủ cũng chỉ có hắn.

 Trong đầu cậu lúc này chỉ hiện lên cảnh tượng Yume đang ngủ mê, miệng liên tục gọi tên Tooya. Chỉ cần nghĩ như vậy thôi cũng khiến cậu đau vô cùng. Vết thương trên lưng chưa kịp lành thì vết thương trong tim lại như bị ai đó khoét rộng, đau đến mức không nói lên lời.

 Tình yêu vốn là thứ quá xa xỉ đối với một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn như cậu. Đã xác định không thể yêu ai từ trước tại sao cô gái đó lại xuất hiện lại khiến thứ tình cảm ấy trỗi dậy trong lòng cậu và tại sao lại khiến cậu đau?

 Vốn biết bản thân mình lạnh lùng và cách sống vô tâm ấy sẽ vô tình khiến cô ấy đau. Nhưng cậu lại không thể buông tay, không thể vất bỏ tình yêu. Nếu có thể từ bỏ tất cả, để cô ấy về với người mà cô ấy cần thì mọi chuyện sẽ thật đớn giản nhưng cậu không làm được. Vì cậu ích kỉ, vì cậu rất yêu cô ấy.

 Nhưng…còn cô ấy thì sao? Cô ấy đã từng nói cậu rất quan trọng đối với cô ấy. Vậy thì trong trái tim cô ấy cậu có vị trí gì?

 Đang suy nghĩ miên man chợt Kai giật mình khi nghe thấy tiếng gọi trầm buồn vang lên từ đằng sau:

 - Cháu vừa đi đâu về thế? Có phải đến thăm Yume không?

 Là hiệu trưởng Akatsuki.

 - Không liên quan đến ông._ Kai nói mà không thèm quay đầu lại.

 - Cháu là cháu ruột của ta, mọi việc của cháu đều liên quan đến ta. Nếu cháu còn biết đến người ông này thì hãy nghe ta một lần tránh xa còn bé ấy ra.

 - Ông nói thế là có ý gì?_ Kai khẽ nhíu mày quay đầu lại hỏi hiệu trưởng Akatsuki.

 - Yume Hana mang trong mình một hiểm họa vô cùng to lớn, ở gần nó cháu sẽ bị vạ lây._ hiệu trưởng Akatsuki thận trọng nói.

 - Đừng nói bậy, cô ta thì có hiểm họa gì? Một vampire dòng lại ư?_ Kai tức tối trừng mắt nói.

 - Haizzz…thôi được rồi, đến nước này thì ta sẽ nói cho cháu biết thân phận thực sự của Yume Hana. Cháu có biết đến một người của tộc Hondo năm xưa đã bỏ đi theo con người không?

 - Tôi biết, có phải là Shita Hondo, bà ta bị cho là phản bội gia tộc._ Kai lãnh đạm nói rồi như chợt nhớ ra điều gì cậu ta khẽ nghiến răng khuôn mặt tái xanh lại_ Ý ông là…

 - Đúng vậy, Yume Hana chính là con gái của Shita Hondo và cũng chính là người bị cho là làm ô uế dòng thuần Hondo (Truyen tinh yeu từ: Thehe9x.Mobi). Ông tổ đời thứ hai của tộc Hondo là Demonzu, vừa thức dậy sau giấc ngủ 10 năm. Con người này đã sống mấy nghìn năm rồi, ông ta sẽ không bao giờ tha thứ cho những ai làm ảnh hưởng đến dòng thuần huyết Hondo. Ta nói như thế cháu hiểu chứ?

 - Ông muốn nói Yume chính là con lai của dòng thuần huyết Hondo?

 …

 - Đúng vậy, chính là con bé đó._ Một gióng nói lạnh lùng chợt vang lên. Kai giật mình vội quay người lại, khuôn mặt chợt trở lên trắng bệch, các cơ mặt dường như đều đông cứng lại.

 - Sao ông lại đến đây?

 - Tất nhiên là ta có việc rồi. Hừ._ Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi nói.

Hết chap 51...
»Next:Chap 52-trường học vampire

Đến Chap: Back« 1 .. 31 .. 41 .. 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 .
Truong hoc Vampire,Doc truyen tinh yeu hay,Tinh cam,hoc sinh

•Truyen tinh yeu hay cùng thể loại được đề cử

»Tuyết rơi mùa hè
»Đồ ngốc tôi là chồng của em
»Thừa nhận đi cậu yêu tôi phải không?
»Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
»Cô dâu thất lạc
»YÊU cậu bạn thân
»Trái tim tự ghép đôi
»Hàng xóm bá đạo
»Sự nhầm lẫn diệu kì
»Khoảng cách TÌNH YÊU
»Nơi ấy có anh
»Bạn gái của thiếu gia
»Nhóc,Tôi yêu em thật rồi
»Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Lành Chanh
»Hôn lên đôi môi em
»Hoàng tử Online[Full]
»Cao thủ học đường
»Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire
»Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
.............
Icon lên

icon nhà Trang chủ | Truyện tình yêu | Truyện Ma | Truyện tình ngắn
Trang Chủ-Thehe9x.Mobi «
|Author:Thế hệ 9x|


Tổng hợp Truyện tình hay nhất | Đọc Truyện cười đầy đủ mọi thể loại